Ba ngày sau là mồng bảy tháng Sáu, một ngày bình thường chẳng có gì đặc biệt. Ban ngày trời còn tạm quang đãng, đến xế chiều bỗng mây đen vần vũ kéo tới, sắc trời âm u khiến lòng người nặng trĩu, bầu không khí căng thẳng lặng lẽ lan ra khắp nơi.
Đêm xuống lại mưa như trút, mãi đến rạng sáng vẫn chưa chịu ngớt. Bạch Thanh Gia trằn trọc trong phòng ngủ, phải đến khoảng hai giờ mới đợi được người hầu do cha phái tới gọi, họ sẽ cùng nhau ra bến cảng.
Chuyện này cha không hề nói với mẹ. Đến giờ bà vẫn chưa hay biết đứa con trai mình là một phần tử cách mạng, càng không biết rằng đêm nay anh sẽ xuống thuyền vượt biển xa xôi, e rằng từ nay rất khó có ngày trở về bên bà. Giờ khắc này bà vẫn đang say ngủ trong phòng, hoàn toàn không hay chồng và con gái đã lặng lẽ rời khỏi nhà, lên xe giữa màn mưa đêm để tiễn đưa người sắp viễn hành ấy.
Bạch lão tiên sinh kỳ thực cũng hiểu, đêm nay mình không nên lộ diện ở bến tàu. Nhưng con ruột dù có hỗn hào, dù có hoang đường đến đâu, làm cha sao tránh khỏi đau lòng, rốt cuộc vẫn muốn bất chấp tất cả mà tiễn con thêm một lần. Trước kia ông từng vì đứa con thứ ăn chơi mà cắt tiền tiêu vặt của nó, đến lúc sinh ly tử biệt này lại trở nên hào phóng, chuẩn bị sẵn ba mươi nghìn đồng đại dương tiền mặt bỏ vào rương, nghĩ rằng cũng đủ để nó an thân nơi xứ người, khỏi phải phiêu bạt long đong, khỏi chịu cảnh khổ nhục.
Bạch Thanh Gia ngồi bên cạnh cha, nhìn gương mặt nghiêng của ông vì mấy ngày nay lao tâm khổ tứ mà càng thêm già nua, trong lòng chua xót không sao nói hết. Ngay cả tiếng mưa ngoài cửa kính lúc này cũng hóa u sầu, như một khúc tiễn biệt miên man không dứt.
Bến cảng giữa đêm khuya vẫn có quân cảnh tuần tra, cũng không rõ là người của chính phủ hay của nhà họ Từ, ai nấy đều đeo súng, không khí lạnh lẽo đến rợn người. Tài xế tắt đèn xe, không dám tiến thêm, co mình ở góc không xa không gần bến tàu, chờ lệnh của chủ nhân ngồi hàng ghế sau.
Bạch Thanh Gia là kẻ một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, giờ vừa thấy binh lính liền lạnh toát lòng bàn tay. Cha cô nhận ra sự hoảng sợ ấy, liền vỗ nhẹ mu bàn tay cô an ủi: "Không sao, có cha ở đây."
Lời còn chưa dứt, trong màn mưa đen kịt đã xuất hiện mấy bóng người. Dẫn đầu là một người đàn ông vóc dáng không cao, nhìn qua liền biết là dân bản địa, dẫn theo hai huynh đệ tiến đến bên cửa xe của Bạch lão tiên sinh. Bạch Thanh Gia thấy cha mình hạ kính xe xuống, rồi nghe người ngoài xe hạ giọng nói: "Đã lo liệu xong cả rồi, mời lão tiên sinh theo chúng tôi."
Ắt hẳn là người Thanh Bang.
Bạch Thanh Gia thấy cha khẽ gật đầu, rồi ra hiệu cho cô cùng xuống xe. Bên ngoài mưa lớn như trút, con đường đất vốn đã xuống cấp giờ biến thành một bãi bùn lầy. Cô che ô cho cha, theo sau mấy người Thanh Bang đi về phía bến tàu.
Vừa tới cửa vào đã bị quân cảnh chặn lại. Đối phương sa sầm mặt mày, đứng trong mưa hỏi:
"Người nào?"
Tim Bạch Thanh Gia bỗng đập thót một cái. Chỉ thấy người Thanh Bang dẫn đầu bước lên một bước, vén áo mưa để lộ mặt, cúi người cười cười: "Là tôi, là tôi đây."
Mấy quân cảnh tuần tra dường như nhận ra hắn, xác nhận khuôn mặt xong thì thái độ dịu đi đôi chút. Nhưng ánh mắt họ vẫn quét một vòng quanh đám người, rất nhanh đã phát hiện hai gương mặt xa lạ, liền cau mày, nhìn Bạch lão tiên sinh và Bạch tiểu thư rồi hỏi người Thanh Bang: "Anh còn dẫn người theo à?"
"Chủ hàng tới nghiệm hàng," Người Thanh Bang bị mưa tạt ướt sũng mặt mày, vẫn nhã nhặn giải thích, "Là lão gia đích thân gật đầu cho phép."
Quân cảnh vừa nghe hai chữ "lão gia" thì sắc mặt mềm đi mấy phần, nhưng giây lát sau lại lộ vẻ khó xử, trầm ngâm nói: "Giờ là lúc đặc biệt, bến tàu kiểm soát rất gắt. Hàng gì mà nhất định phải đến nghiệm vào lúc này?"
Người Thanh Bang nghe vậy liền nở nụ cười, lại tiến sát thêm một bước, hạ thấp giọng: "Người ta vận chuyển nha phiến, hàng hảo hạng loại một. Sao có thể không tự mình tới xem? Chúng tôi cũng đâu phải không biết điều, hôm khác nhất định biếu các huynh đệ chút ít nếm thử..."
Lời vừa dứt, mấy quân cảnh nhìn nhau một lượt, ai nấy coi như hài lòng, cuối cùng cũng hạ nòng súng cho qua, còn dặn thêm: "Vào nhanh ra nhanh, đừng có chậm trễ."
Người Thanh Bang mặt đầy nước mưa lẫn nụ cười, lập tức đáp: "Nhất định, nhất định."
Bến cảng lúc đêm khuya mang một cảm giác u ám khó tả.
Giết người cướp của, trộm cắp bắt bớ, vô số chuyện bẩn thỉu không sao kể xiết từng lặng lẽ diễn ra ở bến cảng viễn đông này. Trong màn đêm, những con tàu kia giống như quỷ mị không thấy rõ mặt mũi, trơ trọi đứng đó, đến cả cái bóng cũng không có.
Mấy người Thanh Bang bước chân vội vã, dẫn người nhà họ Bạch tiến sâu vào bến tàu. Từ xa, Bạch Thanh Gia đã nhìn thấy mấy chiếc thuyền đánh cá nép ở góc khuất.
"Ở chỗ đó," Người Thanh Bang lắc lắc tay chỉ về phía mấy con thuyền, hạ giọng nói, "Nhị thiếu gia và mọi người đều đã ở trên thuyền rồi."
Đúng lúc ấy, một tia chớp xé ngang bầu trời, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu sáng bến tàu trong khoảnh khắc. Những chiếc thuyền cá bẩn thỉu cũ nát lập tức hiện rõ trước mắt mọi người. Dù còn cách mấy chục bước, Bạch Thanh Gia dường như đã ngửi thấy mùi mốc meo và tanh hôi từ khoang thuyền vọng ra. Cô thật khó tưởng tượng anh trai mình lại ẩn thân ở nơi ấy, nỗi nặng nề trong lòng cứ cuồn cuộn dâng lên như tiếng sấm ì ầm muộn màng nơi chân trời.
Nhị ca...
Người cha bên cạnh thấy cảnh này, e rằng cũng đau thắt tâm can, đến nỗi bước chân khẽ loạng choạng. Bạch Thanh Gia vội đỡ lấy ông, lại nghe cha trầm giọng nói: "Đi thôi... qua xem nó."
Người Thanh Bang đã quen nhìn những cảnh đoạn trường lưu lạc, sinh ly tử biệt kiểu này, sớm chẳng còn lấy làm lạ. Chẳng đợi cha con nhà họ Bạch bình ổn lại tâm tình, họ đã sải bước đến bên thuyền cá. Người dẫn đầu dưới ánh đèn mờ mờ hắt ra từ khoang thuyền chỉ một bước đã từ bờ nhảy lên thuyền, vừa giơ tay định gõ cửa khoang —
Bến tàu đen kịt bỗng dưng bừng lên một luồng ánh sáng trắng chói mắt, rực đến mức tưởng như làm mù cả mắt người!
Mọi người đều kinh hãi, vội vàng quay người nhìn lại —
Chỉ thấy trên bờ đê vốn trống trải bỗng xuất hiện mấy luồng ánh đèn hỗn loạn. Tiếng bước chân chỉnh tề hòa cùng sấm mưa đêm dần dần áp sát. Trong màn đêm đen nặng nề ấy, họ dần dần nhìn rõ gương mặt của người đi đầu — một khuôn mặt bình thường đến mức gần như không thể nhớ nổi, cùng đôi mắt sau cặp kính gọng tròn, lạnh lẽo và độc địa như rắn..... Là Phùng Lãm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!