Nhà họ Bạch vốn hay tổ chức yến tiệc, chỉ là buổi tiệc cuối tháng Mười được đặc biệt chuẩn bị để ra mắt Bạch tiểu thư thì càng thêm long trọng mà thôi.
Đêm thu hôm ấy vô cùng dễ chịu, không mưa, khí trời hơi lạnh nhưng chưa đến mức rét buốt, vừa khéo cho phép họ tận dụng khu vườn sau rộng rãi và xinh đẹp của Bạch công quán. Danh lưu Thượng Hải đến hơn phân nửa, số còn lại hoặc là bất đồng chính kiến với Bạch lão gia, hoặc ở xa không thể về kịp, nhưng dẫu thế cũng chẳng ảnh hưởng đến sự náo nhiệt của buổi tiệc.
Khách hứa cầm ly champagne, thoăn thoắt ra vào giữa biệt thự và hoa viên, khắp nơi là bóng dáng thướt tha, ánh đèn lấp lánh, đẹp đến mức khiến người ta hoa mắt.
Mà Bạch tiểu thư, tất nhiên là tâm điểm rực rỡ nhất của bữa tiệc này.
Bạch lão tiên sinh đích thân nắm tay con gái bước xuống chiếc cầu thang uốn lượn. Chiếc váy nhung dài màu tím đậm ôm lấy dáng người mềm mại uyển chuyển, chiếc cổ thon dài càng thêm tinh tế dưới lớp viền ren nơi cổ áo. Từng cử chỉ của cô đều toát lên phong thái được dạy dỗ chu toàn. Nếu cô chịu ban cho người ta một nụ cười, ắt sẽ khiến cả mùa thu hiu hắt đột nhiên nở rộ sắc xuân.
Không ai là không trầm trồ trước vẻ đẹp ấy. Ánh mắt mọi người đều đổ dồn theo cô, nhưng cô lại chỉ cảm thấy phiền toái như thường lệ. Bề ngoài cô vẫn giữ dáng vẻ nhã nhặn, lễ độ, nhưng từ lúc bước xuống cầu thang cô đã luôn bám lấy Nhị ca, khoác tay anh không rời, chỉ sợ bị những người đàn ông xa lạ tìm cách làm quen.
Bạch Thanh Viễn thấy vậy liền cười trêu: "Em đẹp như thế này, ai mà ngờ lại chẳng có lấy chút phong lưu nào, không sợ mình mất mặt sao?"
Cách nói ấy làm Bạch Thanh Gia nghẹn lời, còn chưa kịp phản bác thì bỗng nghe một tiếng cười khẽ vang lên, rồi một giọng nói quen thuộc truyền đến: "Nhị thiếu gia là người phong lưu nhất Thượng Hải, cho dù Thanh Gia có muốn đuổi theo cũng chạy không kịp đâu."
Bạch Thanh Gia nghe tiếng đã biết người, lập tức mừng rỡ quay lại. Quả nhiên là cô bạn thân thuở trước, tiểu thư Tiết Tĩnh Từ.
Cha của Tiết tiểu thư là hậu duệ Giai Thị của Bát Kỳ Mãn Thanh, vốn theo họ cha, sau thời mạt Thanh mới đổi sang họ mẹ để tránh phiền lụy chính trị. Nhà họ Tiết giàu có đến mức khắp mấy tỉnh phương Bắc đều có mỏ than, chỉ vì tránh rắc rối thời thế nên dời đến phương Nam sinh sống. Tiết Tĩnh Từ tính tình ôn hòa, đôi mắt phượng nhàn nhạt khi nhìn ai cũng mang theo ba phần mỉm cười lễ độ.
Hôm nay cô mặc một bộ sườn xám tuyệt đẹp, từng đường thêu đều tinh xảo, bên ngoài khoác khăn choàng dày, trông nhã nhặn lại trong trẻo.
Chỉ là đời người khó thập phần trọn vẹn, Tiết Tĩnh Từ cái gì cũng tốt, chỉ khổ nỗi sức khỏe lại yếu, từ nhỏ đã mắc bệnh phổi. Người gầy mãi không thể béo lên, quanh năm phải nằm dưỡng bệnh trong nhà.
Bạch Thanh Gia nhiều năm chưa gặp cô ấy, giờ thấy lại vô cùng mừng rỡ. Trước khi đi du học, Tiết Tĩnh Từ là người thân với cô nhất, khác hẳn mấy vị danh viện Thượng Hải như Triệu tiểu thư hay Tống tiểu thư kia, trước mặt thì thân mật, quay lưng liền nói xấu vài câu, trong lòng chỉ mong cô xảy ra chuyện.
Vì thế lần này cô hiếm khi nở nụ cười, chào hỏi người bạn cũ. Bên cạnh, nhị ca cũng bật cười: "Thượng Hải rộng lớn thế này, có được cái danh đệ nhất phong lưu, tôi thấy cũng gọi là công trạng."
Sự trêu đùa vui vẻ tự nhiên ấy khiến Bạch Thanh Gia không khỏi cảm khái trong lòng, thầm nghĩ quả thật mình đã bỏ lỡ không ít chuyện khi ra nước ngoài mấy năm, không ngờ nhị ca đã thân thiết với Tiết Tĩnh Từ đến vậy.
Cô khẽ cười, rồi thuận theo lời nhị ca, quay sang Tiết Tĩnh Từ nói: "Cậu trêu chọc anh ấy thì có tác dụng gì? Da mặt anh ấy dày hơn cả tường thành, đến gậy của cha đánh cũng chẳng thấm vào đâu."
Lời đùa hóm hỉnh khiến ba người đều bật cười.
Tiết Tĩnh Từ nhìn quanh rồi hỏi: "Sao không thấy Đại thiếu gia?"
Ý chỉ Bạch Thanh Bình—con trai trưởng nhà họ Bạch, con ruột của bà Hạ Mẫn Chi, năm nay đã 39 tuổi, vợ con đủ đầy.
"Anh ấy vừa ra Bắc Kinh, phải mấy hôm nữa mới về." Bạch Thanh Viễn trả lời, "Làm việc trong chính phủ mà, lúc nào cũng rình rang, khó gặp lắm."
Tiết Tĩnh Từ khẽ gật đầu. Bạch Thanh Gia bất chợt nhớ ra mình có mang về từ Pháp cho Tiết Tĩnh Từ một món quà, một bức tranh sơn dầu của họa sĩ phương Tây. Cô vỗ nhẹ tay Nhị ca, định nhờ anh sau bữa tiệc mang ra tặng cho bạn, đúng lúc ấy lại có người hầu đến báo: Bạch lão gia gọi cô.
Bạch Thanh Gia hơi nhíu mày: "Chỉ gọi mỗi tôi? Không gọi Nhị ca sao?"
Bạch Thanh Viễn lập tức mỉm cười: "Suốt ngày muốn kéo anh xuống nước, lần này khỏi nghĩ, tự đi đi."
Nói rồi anh đưa Tiết Tĩnh Từ sang bàn dài trong vườn chọn món ăn.
Bạch Thanh Gia thở dài. Trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành. Cô do dự một lúc rồi mới đi theo người hầu.
Ban đầu cô còn không biết tại sao cha lại gọi mình gấp như vậy. Đến nơi rồi mới hiểu ra, thì ra đích thân Tướng quân Từ Chấn đã đến, còn mang theo cả "vị hôn phu" của cô.
Từ tướng quân hiện nay là cánh tay phải của Tổng thống, nắm trong tay lực lượng của bốn tỉnh An, Lỗ, Hỗ, Chiết, danh xứng với thực, cầm súng trong quyền. Ông tướng mặt vuông, lông mày rậm, người không cao lắm nhưng rắn chắc, tuổi tác ngang với Bạch lão gia nhưng vì cầm binh nên sát khí nặng hơn, đứng cạnh nhau khiến khí thế áp đảo hẳn.
Con trai Từ Tuyển Toàn lại chẳng mấy giống cha. Hai mươi chín tuổi mà trông vẫn tô son trát phấn, nghe nói là khách quen của Trường Tam Thư Ngụ, hứng lên còn thích chui vào những chốn du đãng bậc thấp để tìm thú vui. Tiếc là đã phong lưu thì phải có gương mặt hợp với hai chữ ấy; Bạch Nhị thiếu gia có thể tính là phong lưu, còn Từ Tuyển Toàn vì dung mạo tầm thường lại thêm nốt ruồi xấu xí ở nhân trung, nên phong lưu với anh ta là chuyện không thể.
Khi đi theo người hầu bước đến, Bạch Thanh Gia vừa nhìn đã thấy cha con nhà họ Từ. Nhưng trước cả hai người ấy... ánh mắt của cô dừng lại trên một người khác.
—Từ Băng Nghiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!