Bạch Thanh Gia chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gặp lại Từ Băng Nghiên trong một tình cảnh như thế này: anh ruột của cô đã trở thành kẻ chạy trốn, còn anh lại xuất hiện với thân phận người truy bắt, bên hông đeo súng, ngoài cửa theo sau không biết bao nhiêu quân cảnh hung dữ.
Anh đại khái cũng không ngờ sẽ gặp cô ở đây. Trong đáy mắt đen thẳm thoáng qua một tia gợn sóng, đồng thời chân mày khẽ nhíu lại, vô cớ khiến thần sắc càng thêm nghiêm nghị và sắc bén.
"Bạch tiểu thư."
Anh vẫn gật đầu chào cô.
Cô vốn muốn đáp lời, nhưng vào khoảnh khắc ấy lại không biết nên nói gì. Chỉ chần chừ một nhịp đã lỡ mất anh. Anh đã nghiêng người nhìn về phía người Tây kia, giọng điệu hết sức lạnh nhạt mà hỏi: "Ngài Thomson?"
Người Tây ấy biết nói tiếng Hán, chỉ là còn hơi vụng về, lúc này sắc mặt cũng có phần căng thẳng, đáp: "Vâng... thưa sĩ quan."
Từ Băng Nghiên nhìn ông ta, ánh mắt điềm tĩnh mà khuôn phép, rồi từ túi trong của áo quân phục lấy ra một tờ lệnh khám xét đặc biệt, nói: "Tôi phụng mệnh vào tô giới truy bắt phạm nhân đào thoát. Hiện cần khám xét nơi ở của ngài, mong ngài phối hợp."
Nói xong, gần như không đợi Thomson kịp phản ứng, anh đã chuẩn bị ra lệnh cho đám quân cảnh còn chờ ngoài cửa vào trong.
Thomson mồ hôi đổ như mưa, sắc mặt trong chốc lát trắng bệch, nhìn vị sĩ quan lạnh lùng trước mặt mà không biết nên nói gì. Còn Bạch Thanh Gia thì dường như đã nghe thấy tiếng đạn lên nòng, trước mắt hiện ra ảo ảnh nhị ca mình toàn thân đẫm máu. Cô không kìm được mà đứng bật dậy khỏi ghế trong phòng khách, hô hấp đã bắt đầu rối loạn.
"Tam thiếu gia—"
Những lời còn chưa nghĩ kỹ đã bật thốt ra. Cô nhìn anh chằm chằm, cố gắng giữ lấy bình tĩnh, thậm chí còn gắng gượng nở nụ cười. Chưa bao giờ cô khao khát việc mình có thể ảnh hưởng, có thể chi phối người đàn ông trước mắt này đến thế.
Nhưng cô nên nói gì với anh đây?
"... Chúng ta đã lâu không gặp, có thể ngồi xuống uống với nhau một chén trà không?" Giọng cô căng thẳng mà xa lạ, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi. "Còn các vị sĩ quan bên ngoài... anh có thể để họ tạm đi lục soát nhà khác trước được không? Chừa cho chúng ta chút thời gian nói chuyện..."
Nhị ca cô nói không sai, cô sinh ra đã mang một dung mạo dễ khiến người ta rung động, nhưng thực ra chẳng biết chút thủ đoạn quyến rũ nào. Lúc này, sự lấy lòng có chủ ý đối với anh lại càng lộ vẻ gượng gạo. Người tinh mắt nhìn qua liền biết trong lòng cô có điều che giấu, đang liều mạng che đậy.
Anh đương nhiên không thể không nhìn ra.
Đôi mắt đen thẳm lặng lẽ quan sát căn nhà, rất nhanh đã phát hiện trong gạt tàn trên bàn trà ở phòng khách có một mẩu thuốc lá vừa mới tắt không lâu — đó là sợi thuốc nội địa của người Hoa, tuyệt không phải thứ người Tây hút.
Trong nhà có người.
Chân mày của anh càng nhíu lại càng sâu, lời từ chối đã ở ngay bên môi. Nhưng khi ngẩng mắt lên lại chạm phải ánh nhìn cố tỏ ra bình tĩnh nhưng giấu không được sự yếu đuối của cô. Khoé mắt hơi đỏ trông như vừa mới khóc, tựa một đóa hoa sắp rơi khỏi cành..... Cô đang cầu xin anh.
Anh không nói gì mà xoay người đi thẳng về phía cửa biệt thự. Khi bóng lưng anh biến mất nơi góc hành lang, trong lòng Bạch Thanh Gia dâng lên một nỗi tuyệt vọng dữ dội. Nhưng ngay sau đó, cô lại nghe thấy giọng anh truyền tới, là đang nói với binh lính: "Trước tiên hãy đi lục soát con phố khác. Tôi sẽ qua sau."
... Cô như vừa thoát khỏi một kiếp nạn.
Ba phút sau, bọn họ cùng ngồi trong phòng khách, trước mặt mỗi người đặt một tách hồng trà kiểu Anh. Quang cảnh này vào khoảng gần mười giờ đêm trông thế nào cũng có vài phần khôi hài, nhưng vào lúc này lại hiện ra đặc biệt nghiêm trang.
Ngài Thomson nhìn ra họ muốn ôn chuyện cũ nên đã chủ động tránh đi. Không gian vốn chật hẹp vì chỉ còn lại hai người mà trái lại trở nên trống trải. Bạch Thanh Gia ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy người đàn ông ngồi đối diện thần sắc lạnh nhạt, hơi nóng từ tách trà bốc lên cũng không hề làm giảm đi vẻ nghiêm nghị của quân nhân nơi anh.
Cô khó khăn tìm được một câu mở lời: "... Dạo này anh vẫn ổn chứ?"
Câu này thật quá sáo rỗng, vừa tầm thường vừa nhạt nhẽo. Vừa nói xong cô đã tự thấy không ổn, sợ không khí lạnh đi, liền vội vàng nói thêm: "Hồi đó anh nói phải đi Sơn Đông làm việc, mọi chuyện đều thuận lợi chứ?"
Câu này thì khá hơn, ít nhất cũng cho anh cái để trả lời.
"Mọi việc đều ổn," Anh bình thản nhìn cô, đáp, "Khu vực Tề Lỗ đã dần ổn định."
Cô gật đầu. Thực ra chẳng nghe được câu trả lời cụ thể nào, nhưng vẫn "à" một tiếng, lại liếc nhìn anh, ánh mắt có chút do dự, hỏi: "Sau chuyện lần trước... Từ Tuyển Toàn có làm khó anh không?"
Đây là điều cô thực sự canh cánh trong lòng, không phải thuận miệng hỏi cho có. Từ lúc chia tay hồi tháng Giêng năm nay đến giờ, cô vẫn luôn lo lắng, nghĩ rằng người nhà họ Từ ai nấy đều ngang ngược vô lễ, e rằng anh sẽ vì cô mà chịu không ít khổ sở trên da thịt.
Anh hẳn cũng nhìn ra tấm lòng của cô, sắc mặt vì thế mà dịu đi đôi chút, đáp: "Không có. Bạch tiểu thư không cần lo lắng."
Quả thực là không có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!