Thực ra Từ Băng Nghiên vốn không định lên lầu hai. Hành vi lặng lẽ theo sau người khác rốt cuộc vẫn quá mức mạo phạm. Thế nhưng những lời nói và hành động hoang đường của Từ Tuyển Toàn tại khách sạn Bắc Kinh mấy hôm trước đến nay vẫn còn in đậm trong trí nhớ của anh, khiến anh lo rằng người kia sẽ gây bất lợi cho vị tiểu thư ấy. Vì thế, cuối cùng anh vẫn tìm một cơ hội, lặng lẽ không một tiếng động đi lên lầu.
Anh tìm khắp một vòng mà chẳng thấy ai, chỉ phát hiện một cánh cửa bị khóa trái. Một dự cảm chẳng lành lập tức dâng lên từ đáy lòng. Khi những tiếng gõ cửa theo phép tắc thường ngày của anh không nhận được hồi đáp, cảm giác tồi tệ ấy coi như đã được xác thực.
Thực ra anh biết rất rõ anh không có lập trường để xen vào chuyện giữa Từ Tuyển Toàn và cô. Dù có muốn can thiệp cũng không có chỗ đứng. Quan hệ giữa anh và Từ Tuyển Toàn lúc này hoàn toàn nghiêng về một phía, thậm chí đối phương còn có thể dễ dàng quyết định sống chết của anh. Trong khoảnh khắc ấy, đáng lẽ anh nên im lặng rời khỏi cánh cửa này, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra..... Nhưng khi anh hoàn hồn, cánh cửa ấy đã bị anh đâm sầm đến mở tung.
Thậm chí... đây là lần đầu tiên anh ra tay với Từ Tuyển Toàn.
Mười bảy tuổi vào trường quân đội, hai mươi tuổi tốt nghiệp, ngay sau đó lập công trong chiến sự Hoàn Nam, trở thành cánh tay đắc lực của Từ Chấn, rồi còn mang trên mình cái danh nghĩa hư ảo là nghĩa tử của tướng quân. Suốt năm năm qua, trước mọi sự mạo phạm thậm chí nhục nhã từ nhà họ Từ, anh chưa từng phản kháng. Giống như khi ở trên tàu hỏa hay ở khách sạn Bắc Kinh trước kia — anh có thừa khả năng khiến Từ Tuyển Toàn dừng tay, nhưng cuối cùng vẫn chẳng làm gì, mặc cho đối phương tùy ý làm càn.
Lần này thì khác.
Khi cánh cửa bị phá tung, Từ Tuyển Toàn giật mình ngẩng đầu. Nỗi hoảng hốt trên mặt hắn mãnh liệt đến mức không thể che giấu, nhưng khi nhìn rõ người tới là ai thì lập tức chuyển thành phẫn nộ, rồi như một con chó điên lao thẳng về phía anh, tay phải nắm chặt thành quyền, tựa như lại muốn đánh anh.
Nhưng anh không thể nhẫn nhịn thêm nữa.
Bởi khoảnh khắc cánh cửa mở ra, anh đã đối diện với đôi mắt của cô, là xuân sắc tàn úa, là đổ nát khắp nơi, bên dưới lớp bình tĩnh gắng gượng là nỗi nhục nhã sau khi bị xâm phạm, tràn ngập thứ đau khổ và trống rỗng mà trước nay anh chưa từng thấy trong đôi mắt xinh đẹp ấy..... Trái tim anh lập tức bị siết chặt.
Chưa kịp để bản thân ý thức được, anh đã hung hăng vặn chặt cánh tay phải của Từ Tuyển Toàn, chỉ cần hơi dùng lực là đủ bẻ gãy xương. Đối phương vừa gào đau vừa la lối, miệng không ngừng lặp lại những lời cũ rích, ví như lôi cha mình ra uy h**p, dọa rằng sau hôm nay sẽ giết anh, đúng là chẳng có gì mới mẻ. Khi nhận ra những thứ đó đã vô dụng, hắn lại chuyển sang van xin, bộ dạng xấu xí đến cực điểm: "Tam đệ, Tam đệ, thả tôi ra... là tôi sai rồi, là tôi hồ đồ... Thanh Gia!
Thanh Gia, em bảo hắn thả tôi ra đi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi em..."
Khi ấy Bạch Thanh Gia vẫn còn hơi hoảng hốt.
Cô đã ngồi dậy, co người dưới đất dựa vào chân ghế sofa, hai tay che chặt cổ áo vừa suýt bị Từ Tuyển Toàn xé toạc, thân thể vẫn run rẩy — chẳng rõ là vì sợ hãi hay vì phẫn nộ.
Từ Tuyển Toàn ư? Cô đã chẳng muốn nhìn hắn thêm dù chỉ một lần. Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn đến tê da đầu. Cô hận không thể để hắn chết ngay tại đây. Nếu trong tay có súng, lúc này cô thậm chí muốn tự tay tiễn tên ác ôn ấy xuống mười tám tầng địa ngục.
Nhưng cô cũng biết mình không thể làm gì Từ Tuyển Toàn. Hắn là đứa con ruột duy nhất còn lại của Từ tướng quân. Nhà họ Bạch không chịu nổi cơn thịnh nộ của Từ tướng quân sau khi hắn chết. Cha cô tuổi đã cao, anh cả vừa mới nhậm chức trong chính phủ Bắc Kinh — bọn họ đều không thể cùng nhà họ Từ trở mặt..... Cô phải nhẫn nhịn.
"Để hắn đi đi..."
Cô quay mặt đi, khẽ nói, thần sắc lạnh lẽo như một bụi hoa mộc cận run rẩy trong gió rét, in vào đáy mắt đen sẫm của anh, cũng khơi lên một chút cộng hưởng.
Anh hiểu rất rõ cảm giác lúc này của cô.
Nhẫn nhịn, không ngừng nhẫn nhịn. Dẫu đã bị vượt qua ranh giới cuối cùng trong lòng vẫn phải ép mình nhẫn nhịn; phải tỏ ra bình lặng như không, phải tự mình xử lý vết thương sau đó.
Cô cũng sẽ phải giống như cô sao?
... Anh chưa bao giờ muốn cô phải giống như anh.
Trong lúc suy nghĩ, lực tay anh siết lấy Từ Tuyển Toàn hơi lơi ra. Đối phương vốn tham sống sợ chết, lập tức chớp lấy cơ hội thoát khỏi sự khống chế, vừa lao ra ngoài cửa vừa không quên lộ ra bộ dạng xấu xa mà đe dọa: "Gian phu dâm phụ! Các người dám đối xử với tôi như thế? Tôi nhất định sẽ nói với cha! Để các người không yên thân!"
Rồi hắn hoảng loạn biến mất khỏi cửa phòng nghỉ.
Hai người còn lại trong phòng đã chẳng còn tâm trí để ý đến hắn nữa.
Không ai lên tiếng, cũng không ai động đậy. Căn phòng vừa nãy còn ồn ào náo loạn bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Thậm chí Bạch Thanh Gia đã có lúc nghĩ rằng Từ Băng Nghiên đã rời đi, cho đến khi trên tấm thảm lại xuất hiện bóng dáng của anh.
Trái tim cô khẽ động. Cô ngồi dưới đất ngẩng đầu nhìn anh, thứ đầu tiên lọt vào mắt là một bàn tay thon dài rắn chắc đang cầm chiếc áo khoác của chính mình đưa về phía cô. Còn anh thì không nhìn cô, quay lưng lại, có lẽ là để tránh vô tình nhìn thấy làn da hở ra của cô..... Khắc chế mà cẩn trọng.
Sau sự xâm phạm tàn nhẫn đến cực điểm, sự tôn trọng trước mắt lại trở nên quý giá lạ thường. Cô bỗng thấy sống mũi cay cay, lại chẳng biết nên nói gì. Cuối cùng, đến một tiếng "cảm ơn" cũng không thốt ra, chỉ lặng lẽ nhận lấy chiếc áo.
Anh lo rằng lúc này cô sẽ không thích người khác đến gần, nên sau khi đưa áo liền định lùi xa khỏi cô. Cô lại tưởng anh sắp rời đi, trong lòng đột nhiên hoảng loạn, thậm chí thất thố đưa tay kéo lấy ống tay áo anh mà hỏi: "Anh đi đâu vậy?"
Ngay cả giọng nói cũng gấp gáp hơn.
Lực tay của một người phụ nữ vừa trải qua kinh hãi rất nhẹ, giọng nói cũng nhỏ, nhưng lại khiến người đàn ông không sao nhấc bước nổi. Anh cảm thấy lòng bàn tay mình rịn mồ hôi, còn cô thì nghe thấy giọng anh hơi khàn đi: "Tôi ra ngoài cửa... cần tôi gọi ai tới giúp cô không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!