Bạch Thanh Gia vì mới mười mấy tuổi đã sang Pháp du học, nên đối với quốc cố trong nước khá xa lạ. Với cái tên "Phương Khải Chính" mà Tăng Phó tham mưu trưởng nhắc tới, cô hoàn toàn không biết là nhân vật phương nào; còn trận chiến xảy ra ở miền nam An Huy thì lại càng chưa từng nghe qua.
Trong lòng cô rất muốn dò hỏi cho rõ ngọn ngành, nhưng ngay cả ý nghĩ muốn tìm hiểu ấy cũng khiến Bạch tiểu thư cảm thấy tổn hại đến tự tôn. Bởi vậy khi đó cô chỉ lặng lẽ đứng trong đám đông, không hỏi thêm một lời, chỉ nhìn thấy Tăng Phó tham mưu trưởng với vẻ mặt hiền hòa vẫy tay gọi Từ Băng Nghiên lại gần, còn thân mật nắm tay anh.
Không hiểu vì sao, người đàn ông tuấn tú và trầm mặc ấy lại có một cảm giác tồn tại mạnh mẽ đến thế. Rõ ràng cô không hề nhìn anh, vậy mà lại như có thể cảm nhận được anh đang từ ngoài đám đông từng bước một tiến lại gần. Đến khi anh bắt tay Tăng Phó tham mưu trưởng, khóe mắt cô còn thoáng thấy bàn tay thon dài, rắn rỏi cùng các khớp xương rõ ràng của anh, khiến cô bất giác nhớ tới cảnh tượng trong rạp hát ở Thượng Hải khi trước, lúc cô nắm lấy cánh tay cô.
Khi ấy cũng chính là đôi tay này... cô vẫn còn nhớ rõ hơi ấm nơi lòng bàn tay anh.
Nhưng sự gần gũi ấy rốt cuộc cũng không thể kéo dài. Bên cạnh Tăng Phó tham mưu trưởng xưa nay chưa từng thiếu chỗ đứng, luôn có tầng tầng lớp lớp nhân vật thượng lưu nối nhau chen vào lộ diện. Chẳng mấy chốc, Từ Băng Nghiên đã phải rời khỏi vị trí được mọi người chú mục. Khi anh rời đi, Bạch Thanh Gia nhanh chóng liếc nhìn một cái, lại thấy Quý cong tử đến từ Vân Nam, Quý Tư Ngôn, đón anh ở ngoài đám đông. Hai người chào hỏi nhau, dáng vẻ hết sức thân quen.
Bạch Thanh Gia khẽ nhướng mày, rồi lập tức thu hồi ánh mắt.
Mà Từ Tuyển Toàn hôm nay đã đến đây, thì tất nhiên không thể tránh khỏi việc dây dưa với Bạch tiểu thư, người đã cự tuyệt hôn sự cùng hắn.
Trước đó hắn đã nghe lời khuyên của Phùng Lãm, quyết định tạm thời chưa làm ầm ĩ chuyện này lên trước mặt trưởng bối, coi như cho vị hôn thê ngang bướng kia một cơ hội sửa sai. Dẫu sao hắn vẫn ái mộ cô, cũng không muốn khiến cô quá khó xử. Chỉ cần hôm nay cô chịu mềm giọng xin lỗi hắn, lại hứa từ nay về sau không liếc nhìn nam nhân nào khác, thì hắn liền có thể dùng phong độ của một quân tử mà rộng lượng tiếp nhận cô, cùng cô ký vào hôn thư.
Trong lòng ôm mộng đẹp như thế, hắn liền bước đi với dáng vẻ tự cho là phong lưu phóng khoáng để tìm cô. Khi ấy, cô đang đứng nói chuyện cùng chị dâu mình.
Hắn nghĩ những lời hai người sắp nói không tiện để người ngoài nghe thấy, liền định mời cô khiêu vũ. Chờ khi họ quang minh chính đại tựa vào nhau giữa tiếng nhạc, có lẽ lòng cô cũng sẽ mềm ra đôi phần.
Chỉ tiếc là trước khi hắn kịp mở lời, Bạch tiểu thư đã phát giác ra vị khách không mời mà đến này. Cô âm thầm nhíu mày, trong lòng đã bắt đầu tính kế thoát thân.
Cô giả vờ như không trông thấy tên phiền toái đáng ghét ấy, đồng thời ánh mắt nhanh chóng quét một vòng xung quanh. Đúng lúc thấy Quý công tử đi ngang qua bên cạnh, cô chỉ cảm thấy như phúc từ trên trời rơi xuống, liền vẫy tay gọi hắn, rồi nửa đùa nửa thật nói: "Quý công tử ban nãy chẳng phải muốn mời tôi nhảy một điệu sao? Giờ tôi rảnh rồi, không biết anh có còn hứng thú không?"
Quý Tư Ngôn vốn đang định ra bàn dài lấy rượu cho Từ Băng Nghiên. Hai người đã lâu không gặp, thế nào cũng phải hàn huyên đôi câu. Không ngờ Bạch đại tiểu thư kiêu kỳ này lại đột nhiên nói muốn nhảy cùng hắn. Quý công tử vừa kinh ngạc vừa khó hiểu, nhưng khi ngẩng mắt lên, lại đồng thời trông thấy cách đó không xa Từ Tuyển Toàn đang mặt đầy tức giận, và xa hơn nữa là Từ Băng Nghiên đang nhíu mày nhìn về phía này. Hắn lập tức hiểu ra mình đã bị cuốn vào một vụ phong lưu tình ái rối rắm khó gỡ.
Cuộc náo nhiệt thú vị như thế, làm sao hắn có thể bỏ lỡ?
"Được thôi," Quý Tư Ngôn nhướng mày cười, mang theo mấy phần lêu lổng, "Vinh hạnh cho tôi."
Quý công tử vốn là người tinh ranh, lại còn là một kẻ tinh ranh rất biết nhảy.
Hắn khiêu vũ trong giới giao tế trôi chảy như nước chảy mây trôi, so với đám sĩ quan động tác vụng về xung quanh thì không biết giỏi hơn bao nhiêu lần. Điều đáng khen hơn nữa là cử chỉ rất mực quy củ và lễ độ. Khi nhảy cùng Bạch Thanh Gia, bàn tay hắn luôn chỉ hờ hững vòng quanh cô, tuyệt không nhân cơ hội chạm vào da thịt cô, nhờ vậy mà giành được mấy phần hảo cảm hiếm hoi từ cô.
Vị thiếu gia này... ngược lại có mấy phần giống nhị ca của cô.
Nhận xét ấy quả là có lý, chỉ có điều cái miệng của Quý công tử lại thiếu đòn hơn Bạch Nhị thiếu gia. Vừa nhảy hắn vừa không quên trêu ghẹo, nói với Bạch Thanh Gia: "Tôi vốn cho rằng sinh ra với một bộ da thịt đẹp đẽ đã là chuyện tốt nhất trên đời rồi, không ngờ mỹ nhân cũng có nỗi khổ của mỹ nhân, tối nay tiểu thư bị bao nhiêu người mời nhảy thế? Thật là vất vả."
Nói xong, tay hắn khẽ dùng lực, dẫn Bạch Thanh Gia xoay một vòng đẹp mắt.
Bạch Thanh Gia chẳng có tâm tư nghe những lời nhảm nhí ấy. Huống chi lúc vừa xoay người, cô còn vô tình trông thấy bóng dáng Từ Băng Nghiên ở ngoài sàn nhảy, điều này lại khơi lên trong cô mấy phần hứng thú trò chuyện, liền giả vờ như không để ý mà hỏi: "Quý công tử là quen biết cũ với Từ Tam thiếu gia sao?"
Quý Tư Ngôn vốn tưởng vị đại tiểu thư này sẽ im lặng nhảy hết cả bản nhạc. Giờ nghe cô cất lời phá vỡ bầu không khí, trong lòng lập tức thấy dễ chịu, liền nhanh nhảu đáp: "Đúng vậy. Tôi và hắn là bạn học ở Trường Lục quân Bắc Dương, cùng nhau học suốt ba năm."
Bạn học?
Thảo nào trông họ thân quen đến thế.
Ngôi trường Lục quân Bắc Dương mà Quý Tư Ngôn nhắc tới, hẳn chính là Bắc Dương Tốc thành Võ bị học đường do Viên Tổng thống hiện nay đích thân tâu xin thành lập vào năm Quang Tự thứ hai mươi chín. Khi ấy ngoài hơn hai trăm người được tuyển chọn công khai tại Bảo Định, Bắc Kinh Bát Kỳ cũng cử khoảng ba mươi người, các doanh trại triều đình khác cũng tiến cử một số binh sĩ nhất định.
Tuy lịch sử chưa đầy mười mấy năm, song đã đào tạo ra không ít tướng lĩnh kiệt xuất, nay phần lớn đều giữ chức vụ quan trọng trong quân đội.
"Trường quân sự của các anh nghiêm khắc thật, phải học trọn ba năm mới tốt nghiệp," Bạch Thanh Gia hứng thú hỏi, "Thường học những gì?"
Quý Tư Ngôn suy nghĩ một chút rồi giải thích: "Cũng không phải ai cũng học ba năm, còn chia đội chia ban. Ví như ban sĩ quan của đội một chỉ cần học một năm, chuyên tu quân sự học thuật. Tôi và Băng Nghiên thuộc đội bốn, ban ngoại văn, phải học tiếng Đức và tiếng Nhật, nên mới tốn ba năm công phu. Năm đầu học các môn phổ thông, đến năm thứ hai mới phân binh khoa để học chuyên sâu."
"Ngoại văn?" Thông tin này lại nằm ngoài dự liệu của Bạch Thanh Gia, "Vậy các anh đều thông thạo tiếng Đức và tiếng Nhật sao?"
"Đâu dễ vậy," Quý Tư Ngôn cười, "Chỉ hiểu một ít thuật ngữ quân sự và những câu thường dùng, còn lại thì không thông."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!