Cũng trong đêm ấy, Từ Băng Nghiên lại xuất hiện bên ngoài Sứ quán Đức, cách tân trạch nhà họ Bạch không xa.
Sứ quán nằm ở phía nam đường Giữa, phía tây ngõ Hồng Xương, ranh giới phía nam kéo thẳng đến chân tường nội thành; đối diện chính là Bưu cục Pháp. Kiến trúc vẫn theo kiểu Trung – Tây pha trộn, bên ngoài bị bức tường gạch xám nối liền với cổng lớn bao bọc kín mít, thoạt nhìn chẳng khác nào một nhà ngục không kẽ hở.
Trước cổng có mấy tên lính Đức, súng sau lưng được lau chùi sáng loáng, tốt hơn những khẩu súng lỗi thời bán cho Trung Quốc gấp trăm ngàn lần. Từ Băng Nghiên nhàn nhạt liếc mắt một cái rồi xuất trình giấy tờ. Sau khi trải qua một lượt kiểm tra nghiêm ngặt, anh mới được phép bước qua cánh cổng sứ quán Đức.
Phùng Lãm đã đến trước, đang đứng đợi ở cửa chính của tòa nhà. Thấy anh, ông ta vẫy tay, cặp kính gọng tròn khẽ lóe sáng: "Cậu đến rồi, vào trong thôi."
Từ Băng Nghiên gật đầu, lại đảo mắt nhìn quanh, hỏi: "Không đợi Tôn tướng quân sao?"
"Hôm nay ông ấy không đến," Phùng Lãm lắc đầu, trong ánh mắt ẩn giấu ý vị sâu xa. "Cậu cũng biết tính ông ấy rồi... Nếu ông ấy có mặt, tôi còn làm sao đưa cậu vào được?"
Lời này nghe vào khiến người ta không khỏi rờn rợn. Tôn Thiệu Khang rõ ràng không ưa gì anh, cũng không muốn cùng anh làm việc, vậy mà hôm nay Phùng Lãm vì đưa anh đi gặp người, thậm chí còn trực tiếp lách qua Tôn — ý nghĩ nâng đỡ này quả thực đã quá rõ ràng.
Từ Băng Nghiên không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Phùng Lãm. Đối phương mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai anh, nói: "Tướng quân tin cậu mới để tôi dẫn cậu đến. Nhớ kỹ, đừng phụ lòng tin ấy."
Sứ quán Đức giữa đêm khuya vẫn khá nhộn nhịp. Trong đại sảnh lộng lẫy, mấy người Đức đang ngồi trên ghế sofa cùng xem phim. Đó là bộ phim mới ra năm 1913, sản xuất tại Đức, Die Landstraße, dịch sang Hán văn là Con đường làng. Những khuôn hình chậm rãi kéo dài, thận trọng chuyển qua lại giữa hung thủ và kẻ ăn mày, không khí vốn đã ngưng trệ lại càng bị kéo căng thêm vài phần hồi hộp.
Đám Tây dương ấy đều biết có khách tới, nhưng không một ai có ý đứng dậy. Họ vẫn say sưa thưởng thức bộ phim, chỉ có một người Trung Quốc đi theo phục vụ đứng lên, bước đến bên Phùng Lãm và Từ Băng Nghiên, nịnh nọt nói: "Mời hai vị theo tôi trước, xin mời, xin mời."
Đó là một tên môi giới làm việc cho người Đức.
Phùng Lãm liếc hắn một cái, không biểu lộ gì, hiển nhiên đã đánh giá xong đây không phải loại nhân vật cần ông ta cúi mình lấy lòng. Vì thế chỉ giữ nét mặt lạnh nhạt, theo đối phương vào phòng khách chờ đợi.
Khoảng nửa tiếng sau, đám người Đức mới thỏa mãn bước vào phòng khách. Thần sắc họ dường như vẫn còn chìm trong bộ phim vừa xem, vừa đi vừa trao đổi bằng tiếng Đức, trông khá hưng phấn.
Lúc này Phùng Lãm đã đứng dậy, hoàn toàn đổi hẳn thái độ kiêu ngạo khi nãy, nở nụ cười khách khí với người Đức. Đối phương rõ ràng đã quen biết ông ta từ trước, chỉ là chưa từng gặp Từ Băng Nghiên, liền nói một câu bằng tiếng Đức. Phùng Lãm dĩ nhiên không hiểu, tên môi giới liền làm người phiên dịch: "Ngài Schmidt nói trước đây chưa từng gặp vị sĩ quan này, muốn biết người ấy là ai."
Thần sắc Từ Băng Nghiên không đổi, nghe Phùng Lãm đáp lại: "Đây là Thiếu tá Từ Băng Nghiên của doanh trại Thượng Hải, con nuôi của Từ tướng quân, sau này sẽ còn thường xuyên gặp mặt."
Nửa câu sau ông ta nói rất bình thản, nhưng khi được môi giới dịch sang cho người Đức, phản ứng của họ lại không hề tầm thường. Ngài Schmidt nhướng mày nói thêm một câu, môi giới dịch lại: "Vậy sao? Hy vọng anh ta là một người đáng tin."
Phùng Lãm vẫn cúi người cười lấy lòng, gật đầu đáp: "Nhất định, nhất định."
Sau màn chào hỏi ngắn ngủi, mọi người liền ngồi vào hai bên bàn dài, cuộc thương nghị chính thức sắp bắt đầu.
Từ Băng Nghiên không rõ chủ đề của buổi bàn bạc tối nay, cho đến khi Phùng Lãm cẩn thận lấy bức thư tay của Từ Chấn từ trong cặp ra đặt lên mặt bàn, đẩy về phía người Đức, rồi nói: "Đây là thư đặc phê cho vận chuyển đường sắt xuyên tỉnh, xin các ngài nhận cho."
Vận chuyển đường sắt xuyên tỉnh?
Trong lòng Từ Băng Nghiên khẽ nhíu mày.
Lúc này người Đức đã xem xong bức thư, vẻ mặt đều khá hài lòng. Phùng Lãm mỉm cười, lại lấy ra một phong thư khác đẩy sang, bổ sung: "Ngoài ra, đây là điều khoản mới do tướng quân của chúng tôi đề nghị thêm vào, xin các ngài cũng xem qua."
Điều này có phần ngoài dự liệu của người Đức. Khi đọc đến nội dung cụ thể của điều khoản, thần sắc họ từ kinh ngạc chuyển sang bất mãn. Lông mày của Schmidt đã cau chặt, nghiêm giọng nhìn Phùng Lãm: "Từ tướng quân muốn thêm sáu phần? Bao tử của ông ta có phải quá lớn rồi không?"
Người Đức ngồi bên phải ông ta còn tỏ ra phẫn nộ hơn. Hẳn là một thương nhân, toàn thân toát ra vẻ tinh ranh và sắc bén, so với người Trung Quốc dường như cũng chẳng khác là bao.
"Thêm sáu phần? Dựa vào cái gì?" Hắn lớn tiếng chất vấn. "Chẳng lẽ Từ tướng quân có thể cung cấp cho chúng tôi nhiều dịch vụ hơn trước sao? Từ khai thác mỏ đến vận chuyển đường sắt, cho đến khâu phân phối cuối cùng đều do chúng tôi đảm trách. Từ tướng quân chỉ đưa ra một tờ phê chuẩn đã muốn tay không mà lấy thêm mười mấy vạn đại dương ư?"
Khi những lời này thông qua miệng tên môi giới biến thành tiếng Hán lọt vào tai Từ Băng Nghiên, anh mới rốt cuộc hiểu Từ Chấn và Tôn Thiệu Khang đang làm thứ "làm ăn" gì với người Đức.
— Trộm mỏ.
Trung Hoa đất rộng, khoáng sản nhiều không kể xiết; xuất khẩu sang các nước Tây dương có thể thu lợi kếch xù. Mà nay trong nước cục diện chưa yên, phương Nam rung chuyển khiến chính phủ phân thân không xuể; huống chi kỹ thuật trong nước lạc hậu, vô số mỏ quặng chưa được khảo sát, khó lòng quản lý nghiêm ngặt, từ đó để lại kẽ hở cho bọn đầu cơ chui vào.
Từ Chấn tướng quân chính là tay thiện nghệ chui vào kẽ hở ấy.
Ông ta cấu kết với người Tây dương trộm cắp khoáng sản: công ty của người Tây chịu trách nhiệm khảo sát, khai thác, vận chuyển và tiêu thụ; còn ông ta thì dựa vào địa vị chính trị trong nước để che đậy tội trạng, thuận lợi mở đường. Đợi giao dịch hoàn tất, liền từ hư không thu lợi kếch xù, tiền vào đầy chậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!