Chương 182: Thiêu đốt

— Nhưng kỳ thực lại chẳng hề tốt đẹp.

Cô biết rõ anh vẫn luôn rất đau khổ.

Sau khi bị tước quyền, vị tướng quân từng trấn giữ một phương năm nào đối với càng lúc càng nhiều chuyện đều cảm thấy bất lực. Những tin dữ lại như tuyết rơi, từng mảnh từng mảnh nối tiếp bay vào thư phòng của anh. Anh chỉ ngồi đó lặng lẽ lật xem, xem xong liền bị đè nặng đến nghẹt thở, rồi lại chìm trong im lặng rất lâu.

Có khi anh ngồi trong thư phòng suốt cả một đêm. Nửa đêm cô tỉnh giấc, trông thấy anh không ở bên liền khoác áo đi tìm, lúc gặp được anh, anh luôn như thất thần, ngồi bất động như pho tượng, phải đợi cô gọi một tiếng mới hoàn hồn, nét mặt có chút đờ đẫn, phải một lúc lâu mới trở lại như thường. Rồi anh đứng dậy khỏi ghế, nói một câu "không sao" hoặc "xin lỗi", sau đó lại ôm cô trở về phòng ngủ tiếp tục nghỉ ngơi.

Trong màn đêm dài dằng dặc, anh vẫn ôm cô vào lòng như cũ, lồng ngực vẫn ấm áp vững chãi, nhưng trái tim đang đập bên trong dường như đã nguội lạnh.

Tựa như uống băng giữa ngày đông... lạnh lẽo thấu tận xương tủy.

Cô hiểu rất rõ vì sao anh lại đau đớn, nhưng lại chẳng thể giúp anh. Không chỉ mình cô, bốn trăm triệu dân sinh Trung Hoa khi ấy chẳng một ai giúp nổi. Cô chỉ có thể cùng anh chia sẻ nỗi đè nén ấy, trong cảnh khốn cùng vẫn tiếp tục công việc dịch thuật của mình. Trong mấy năm liên tiếp có vài bộ sách với bộ chú giải đồ sộ được xuất bản, cũng coi như là chút hồi đáp cho nỗ lực của cô.

Niềm vui hiếm hoi đều là do bọn trẻ mang lại.

Chúng cũng dần lớn lên, Tế Thời đã vào trung học, Tế Châu cũng đã biết đọc rất nhiều chữ. Hai đứa trẻ được giáo dưỡng vô cùng tốt, sinh ra đã rất đẹp. Sao có thể không đẹp cho được? Cha mẹ chúng đều có dung mạo xuất chúng, theo ai cũng sẽ có một thân hình tướng mạo hơn người, huống hồ chúng còn lanh lợi, dường như chuyên chọn lấy ưu điểm của cha mẹ mà lớn lên, đến nay bất kỳ ai gặp được cũng phải thốt lên lời khen ngợi, khiến người ta không khỏi ngưỡng mộ.

Anh rảnh rỗi hơn, cũng có nhiều thời gian bầu bạn với con cái, nhưng anh ít khi nghiêm chỉnh dạy chúng thơ cổ, chỉ thường như chuyện phiếm mà kể vài câu chuyện lịch sử. Vì không cần học thuộc, bọn trẻ tự nhiên càng thích, thường xuyên quấn quýt lấy cha, nài nỉ anh kể chuyện.

"Các con chỉ biết lười biếng, chỉ biết bám lấy cha mà đòi nghe chuyện," Bạch Thanh Gia nửa thật nửa đùa trách hai đứa trẻ, "Từ vựng tiếng Anh hôm nay đã học chưa? Câu văn đã viết chưa?"

Hai đứa trẻ rụt cổ lại, rồi cùng nhỏ giọng than phiền, nói không hiểu vì sao phải học ngoại văn, lại nói bình thường cũng không thấy cha nói ngoại văn, giống cha chẳng phải rất tốt sao?

Mỗi khi như vậy, vẻ mặt của anh đều trở nên vô cùng phức tạp, nhìn vào đôi mắt trong trẻo của con mà không biết nên trả lời thế nào.

"Nghe lời mẹ các con đi," Cuối cùng anh vẫn nói với bọn trẻ như vậy, "... Con đường của các con sẽ tốt hơn của cha."

Bạch Thanh Gia đứng bên lắng nghe, thỉnh thoảng cũng thấy sống mũi cay cay. May mà anh hiếm khi nói những lời tiêu điều như thế, để cuộc sống còn có thể tiếp tục trôi qua trong vẻ bình yên được tô vẽ ấy.

Lại qua hai năm, phương Bắc xảy ra biến cố.

Ngày 18 tháng 9 năm 1931, quân Quan Đông của Nhật đóng tại Đông Bắc Trung Quốc bất ngờ tập kích Thẩm Dương, lợi dụng đêm tối để phá hủy đường ray tuyến Nam Mãn gần Liễu Điều hồ, rồi đổ tội cho quân Trung Quốc, lấy cớ đó pháo kích Bắc Đại Doanh của quân Đông Bắc, ngày hôm sau liền chiếm đóng Thẩm Dương. Đến tháng 2 năm 1932, toàn bộ Đông Bắc thất thủ, sau đó Nhật Bản đã lập nên chính quyền bù nhìn Mãn Châu Quốc, bắt đầu mười bốn năm thống trị và nô dịch ba tỉnh Đông Bắc.

Tin dữ dồn dập kéo tới, tiếng khóc than trong nước diễn ra khắp nơi, có người còn cố gắng gượng gạo chống đỡ, mong cầu cứu vãn, mà cũng có người cuối cùng tuyệt vọng, quyết định rời xa quê hương. Chẳng hạn như Quý công tử và Mạnh Kha, vào cuối năm 1931 họ đã từ Côn Minh đến Thượng Hải một chuyến để từ biệt bạn cũ.

"Chúng tôi định đến Hồng Kông," Quý công tử nở nụ cười nhàn nhạt, trong mắt là nỗi chua xót và suy sụp không giấu nổi, "Vừa hay Tiểu Kha có một bộ phim cần sang đó quay, tôi liền tiện thể đi cùng."

"Sau này... e rằng cũng không trở lại nữa."

Khi nói câu cuối, hắn khẽ cúi đầu, trông như mang theo chút áy náy, có lẽ giờ phút này hắn luôn cảm thấy mình giống như một kẻ đào binh hèn nhát, nhưng lại không thể không trốn, cũng không dám không trốn.

"Cũng tốt," Giọng Từ Băng Nghiên vẫn nhàn nhạt, con người anh xưa nay nghiêm khắc với bản thân mà lại luôn khoan dung với người khác, "Sang đó thì nghỉ ngơi cho tốt."

Ngừng một chút, lại liếc nhìn ống quần trống không bên chân phải của bạn, đưa tay vỗ nhẹ lên vai hắn, trịnh trọng nói: "Cậu đã làm đủ nhiều rồi."

Đó là lời an ủi chân thành, ai cũng biết, nhưng lại khơi dậy cảm xúc của Quý Tư Ngôn. Hắn chợt nắm lấy cánh tay bạn mình, nhìn chằm chằm mà hỏi: "Vậy chúng ta cùng đi nhé?"

"Anh và Thanh Gia mang theo bọn trẻ, cùng chúng tôi tới Hồng Kông, Tiểu Kha cũng luôn nhớ đến Bạch lão sư của cô ấy, như vậy chẳng phải rất tốt sao?"

"Anh ở đây chưa đủ sao? Không thấy ngột ngạt ư?"

"Mấy năm trước Tổng thống còn đích thân sang Nhật ký 'Tuyên ngôn đối Nhật', lớn tiếng nói về tình hữu nghị Trung – Nhật, giờ họ có thể tỉnh ngộ được sao?"

"Huống hồ họ vốn không dùng anh, anh ở lại đây còn giúp được gì?"

"Đất nước chỉ càng ngày càng mục nát! Nát đến mức không thể cứu chữa!"

"Chi bằng bây giờ đi thôi! Nhân lúc còn đi được!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!