Chương 18: Khoai lang

"Bạch tiểu thư."

Giọng anh trong gió lạnh vẫn rõ ràng như thường. Cô thấy anh dừng lại cách mình chừng hai bước, xa hơn một chút so với khoảng cách lịch thiệp, đủ để không tạo ra bất cứ sự mạo phạm hay áp lực nào.

Cô khẽ gật đầu, lại chờ câu nói tiếp theo của anh, chẳng hạn như "Sao cô lại ở đây?", "Sao cô chạy ra ngoài rồi?", hoặc "Sao cô không nghỉ trong toa xe?". Bất kỳ câu hỏi nào cũng sẽ khiến cô lúng túng, khó lòng đưa ra lời giải thích thật thỏa đáng. Cô đã phải vắt óc chuẩn bị sẵn những lời ứng đối... nhưng cuối cùng lại nhận ra anh chẳng có ý định mở miệng hỏi gì cả. Anh chỉ đứng đó, trước mặt cô, như đang chờ cô tự nói ra điều mình cần.

Ánh mắt đen sâu như đêm ấy dường như thay lời hỏi han: Có lẽ... có chuyện gì tôi có thể giúp cô không?

... Thật ngoài ý muốn, lại khiến cô thấy dễ chịu.

Tâm trạng phiền muộn suốt một đêm không hiểu sao bỗng vơi đi đôi chút. Mà ánh mắt của người đàn ông ấy vào khoảnh khắc đó lại khiến cô khơi dậy chút tính khí kiêu kỳ bẩm sinh, ngẫm nghĩ một chốc, thế mà lại nói ra: "Tôi đói rồi."

Có lẽ anh hoàn toàn không ngờ cô sẽ nói thế, sự sững sờ hiện rõ trên mặt. Nhưng cô lại tỏ vẻ rất đương nhiên, lặp lại lần nữa, dường như hoàn toàn không ý thức được sự vô lý của mình, còn bổ sung: "Tôi muốn ăn gì đó. Tốt nhất là còn nóng."

Giữa đêm khuya, giữa nơi hoang vắng thế này... anh thật sự không biết phải tìm gì cho cô ăn. Huống hồ anh đã tận mắt chứng kiến sự kén chọn của cô, ngay cả cá mòi và bánh mì nướng của toa hạng nhất cô còn chê bai, thì anh biết làm sao mới khiến cô hài lòng?

Anh cùng vài hạ sĩ tìm suốt một hồi lâu, cuối cùng chỉ lượm được mấy củ khoai lang nhỏ xíu, méo mó và dính đầy đất, chắc do nông dân gần đây vô tình bỏ sót sau mùa thu hoạch.

Anh khó xử chìa chúng ra cho cô xem, vốn định lấy cớ ấy để khuyên cô quay lại toa xe lấy gì đó trong nhà ăn. Nhưng cô chỉ hơi nhướng mày, nhìn qua mấy củ khoai rồi hỏi: "Thứ này là để nướng lên ăn sao?"

Anh: "... Phải."

Cô gật đầu, lại kéo chặt áo trên người, nói: "Vậy nướng đi."

Anh: "......"

Cô: "Ừm?"

Anh: "... Được."

Vậy là anh lại phải bận bịu nhóm lửa cho cô.

Anh tìm một chỗ khuất gió. Bởi lính trong đội còn phải tranh thủ sửa đường ray nên anh không thể nhờ họ, đành tự mình đi nhặt củi. May sao anh có mang theo bao diêm, nên chỉ mất chừng nửa tiếng đã nhóm được một đống lửa, nếu không còn tốn thời gian hơn.

Bạch tiểu thư ôm áo đứng nhìn ngọn lửa bốc lên. Ánh lửa cam rực rỡ trong đêm đông lạnh lẽo trở nên vô cùng hiền hòa, cả lúc chao động theo gió cũng khiến người ta cảm thấy ấm lòng. Cô ghé lại gần để sưởi ấm, rất nhanh liền thấy người không còn lạnh như trước.

Tâm trạng cô khá hơn hẳn, như thể tất cả đều trở thành một buổi dã ngoại thú vị. Cô hối anh mau mau nướng mấy củ khoai nhỏ ấy lên. Tưởng anh sẽ tìm cành cây xiên khoai để nướng, ai dè anh lại... thả thẳng chúng vào trong lửa.

Cô nhíu mày nhìn anh: "Anh qua loa với tôi đấy à?"

Nướng kiểu gì mà kỳ cục vậy?

Đó quả thật là một lời trách móc vô cớ. Anh im lặng chốc lát rồi mới giải thích: "Thứ này... bình thường đều nướng như vậy."

Vẻ mặt nghiêm túc đến mức không giống đang nói qua chuyện. Cô nửa tin nửa ngờ, nhưng do không có cách nào kiểm chứng nên đành tạm cho là thật, bắt đầu kiên nhẫn chờ món ăn chín.

Anh đứng bên cạnh nhìn cô, định khuyên cô ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhưng chiếc áo khoác cashmere trên người cô trông quá đỗi tinh xảo, rõ ràng không thích hợp để ngồi trực tiếp xuống đất. Anh chợt nhớ lại chuyện tháng Mười ở bến tàu, khi đó cô từng ném áo của anh. Nghĩ đến đó, anh lại thấy cô chắc hẳn chê đồ của anh... và điều ấy cũng chẳng sai, bởi anh vốn không xứng.

Nhưng... nếu không phải khoác lên người thì sao? Nếu anh chỉ đưa áo của mình làm tấm đệm lót để ngồi?

Liệu như vậy cô vẫn sẽ không nhận sao?

Anh đoán không ra, nhưng nhìn dáng vẻ cô mệt mỏi, anh vẫn quyết định thử. Anh hơi ngập ngừng cởi áo ngoài, đưa cho cô.

Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt đẹp phản chiếu ánh lửa cam, sáng rực rỡ lạ thường.

"Cái này đưa cho tôi?" Cô hỏi.

Anh ho nhẹ một tiếng, hơi tránh ánh nhìn của cô, gật đầu. Rồi lại nghe cô hỏi: "Còn anh? Không lạnh sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!