Chương 14: Tranh chấp

Bạch Thanh Gia sống tròn hai mươi năm trên đời, thật chưa khi nào cảm thấy hoang đường đến thế này!

Thế đạo quả nhiên đã đổi khác: kẻ đánh bạc thua tiền vẫn ung dung tự tại như ông lớn, còn người mang tiền đến chuộc người thì lại cuống cuồng gấp gáp, ruột gan như bị cào xé. Cũng chẳng hiểu đám tay chân của sòng bạc đã trốn đi đâu mất, sao không dứt khoát đánh cho Bạch Nhị thiếu gia bất lương kia vài quyền cho chết quách đi cho rồi?

Bên này, Bạch tiểu thư hừng hực lửa giận xông tới; bên kia, đám con bạc đang ngồi cùng Bạch Nhị thiếu gia đẩy bài cửu bỗng nhiên được mở mang tầm mắt. Nhất thời ngay cả đống phỉnh vàng chóe cao như núi trên bàn cũng chẳng buồn liếc thêm, chỉ chăm chăm nhìn mỹ nhân đang nổi giận kia. Trong đó, một gã đàn ông bụng phệ mặt đỏ hồng ngồi đối diện Bạch Thanh Viễn còn cảm thán: "Đó là em gái của Thanh Viễn lão đệ sao?

Mỹ nhân, đúng là mỹ nhân."

Người này tên Hồng Phục Sơn, hiện là giám đốc Sở Cảnh sát Tùng Hỗ, trước từng giữ chức trưởng quan đồn cảnh vụ Trá Bắc, trên đất Thượng Hải cũng là nhân vật có tiếng.

Sắc dục trong mắt hắn lộ liễu đến mức ai nhìn cũng đoán được trong đầu hắn đang nghĩ những thứ gì. Sắc mặt Bạch Thanh Viễn khẽ trầm xuống, đôi mắt phượng vốn luôn mang ý cười của hồ ly lúc này cũng nhuốm vài phần lạnh lẽo.

"Hồng sảnh trưởng nên chuyên tâm đánh bài thì hơn," Anh bỗng cất lời, đồng thời chỉnh lại vị trí chiếc ghế, vừa khéo che khuất những ánh mắt dòm ngó hướng về phía em gái, "Huống hồ bên kia còn có nữ sinh đang nhìn, ngài cũng không sợ làm tổn thương tâm hồn tiểu cô nương à?"

Giọng anh vẫn bình thản như thường, song kẻ tinh ý đều hiểu Bạch Nhị thiếu gia đã không vui. Mọi người trong sòng đều kiêng dè thế lực hiện nay của nhà họ Bạch, liền lục tục quay ánh mắt đi chỗ khác, không dám nhìn Bạch tiểu thư đang tiến lại gần với dáng vẻ yểu điệu nữa, chỉ thuận theo lời Bạch Thanh Viễn mà ngoái sang phía bên kia sòng bạc.

Ở đó có một cô gái trẻ, trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt, vừa nhâm nhi cà phê vừa trông về phía bàn bạc.

Đó là món nợ phong lưu Hồng Phục Sơn mới vướng phải mấy hôm nay. Nghe nói cô ta là nữ sinh, nguyên bản là đến sòng bạc làm việc lặt vặt, ai ngờ lại lọt vào mắt xanh của Hồng Phục Sơn. Con gái trẻ tuổi là dễ lừa nhất, chỉ vài tách cà phê, mấy câu tâng bốc đã mắc câu, còn tưởng mình thật sự trèo cao đến được chốn quyền quý, có ngày được cưới về làm di thái thái, nên giờ cứ bám sát Hồng Phục Sơn không rời.

Hồng Phục Sơn nghe vậy cười ha hả, cũng đắc chí vô cùng. Dù không thể quay sang v* v*n Bạch tiểu thư là một điều đáng tiếc, nhưng đêm nay hắn vừa thắng từ tay Bạch Nhị thiếu gia hai mươi nghìn đại dương, số tiền đủ cho hắn phung phí khá lâu, nên càng tỏ ra hào sảng, còn trêu chọc: "Vừa hay nhị thiếu gia đã bao sẵn lễ kim, đêm nay đưa vào động phòng!"

Một đám đàn ông nghe xong liền bật cười tục tĩu, không khí náo nhiệt vô cùng.

Bạch Thanh Gia vừa tiến lại gần đã nghe những lời ô uế ấy, trong lòng lại càng phẫn nộ, chỉ hận nhị ca mình tự cam đọa lạc, suốt ngày lẫn lộn với đám người thế này. Cô cũng lười giữ thể diện nữa, thẳng tay ném năm trăm đồng đại dương cùng sợi dây chuyền hồng ngọc quý giá lên bàn bạc, rồi lập tức xoay người bỏ đi.

Vừa mới quay lưng đã nghe tiếng chân ghế cọ xuống sàn — nhị ca cô đã đứng dậy. Anh một tay kéo cổ tay cô, một tay ngoái đầu chào đám bạn xấu của mình, nói gì đó như "hôm khác lại gặp".

Còn có "hôm khác" ư?

Bạch Thanh Gia cười lạnh một tiếng, mạnh tay hất văng tay nhị ca, sải bước ra khỏi tiền sảnh sòng bạc.

Bạch Nhị thiếu gia có thể đi giữa muôn hoa mà không dính lấy một chiếc lá, dĩ nhiên cũng có vài bản lĩnh giữ nhà. Trong đó, bản lĩnh quan trọng hàng đầu chính là dỗ dành phụ nữ.

Anh càng biết dỗ dành em gái mình. Từ sảnh bạc đuổi theo ra, trong tay còn không quên cầm một ly nước có ga thời thượng, vừa nhẹ nhàng nắm cổ tay cô vừa cười nói lời ngọt ngào: "Trước đây anh còn chẳng thấy em xinh đẹp đến thế, hôm nay nhìn kỹ mới biết mình đã sai hoàn toàn. Em tức giận thôi mà đã đẹp thế này, nếu chịu nở một nụ cười thì còn phải đẹp đến mức nào?"

Pha trò trêu ghẹo, phong lưu phóng khoáng — đúng là hồ ly.

Đáng tiếc Bạch Thanh Gia không phải mấy đóa hoa dại dễ dụ dỗ ngoài kia, đối với mấy giọng điệu này của anh trai, cô hoàn toàn không vui vẻ gì. Cô vùng vẫy một cái suýt làm đổ ly nước, rồi mỉa mai: "Em đến cứu người khỏi biển lửa, chẳng phải cũng từ bi hiền hậu như Bồ Tát đó sao? Nhị ca ngay cả thế này cũng thấy không đẹp, thì xin cha cho hóa thành Phật Tổ ngồi trên tòa sen đi!"

Bạch Nhị thiếu gia nghe những lời cay nghiệt ấy không khỏi cười khổ, rõ ràng đã bị đánh trúng chỗ yếu, đang lúc không biết đáp ra sao thì lại nghe từ phòng yến tiệc bên kia sòng bạc vang lên một tràng vỗ tay. Nhìn qua cánh cửa mở rộng, bên trong đang diễn ra một buổi đấu giá, trên đài đấu giá chính là một sợi dây chuyền đá quý danh giá, nghe nói từng được hoàng gia Anh quốc sưu tầm, rất có giá trị câu chuyện.

Quả thật đúng lúc, cho Bạch Nhị thiếu gia một đề tài sẵn có. Anh thở dài, quay sang nhìn em gái, hết sức thành khẩn nói: "Đêm nay may có em đến giúp, tránh cho anh bao nhiêu phiền phức. Sợi dây chuyền kia, hôm khác nhị ca nhất định chuộc lại cho em , lại tặng em một sợi còn tốt hơn..."

Lời của kẻ phong lưu lúc nào cũng hay, tiếc rằng chẳng mấy khi đáng tin. Bạch Thanh Gia căn bản không trông chờ gì, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục châm chọc: "Hôm khác? Với bản lĩnh thua tiền của nhị ca, gia sản lớn đến đâu cũng sớm bại sạch, còn có khoản đâu ra mua dây chuyền cho em?"

Nhị ca bị chèn ép cũng không giận, vẫn mỉm cười ôn hòa, chỉ là đôi mắt hồ ly đẹp đẽ kia dưới ánh đèn chói lòa lại ánh lên chút gì đó khó mà gọi tên.

"Không có lần sau nữa," Giọng anh khẽ trầm xuống, "Nhị ca cũng mong... sẽ không bao giờ còn lần sau."

Cảm xúc dường như hơi trĩu xuống.

Đó là một nhị ca mà Bạch Thanh Gia chưa từng quen biết, như một tấm lụa thượng hạng bỗng bị rạch một vết, khiến cô thoáng chốc thấy xa lạ. Nhưng ngay sau đó anh lại cười, nét phong lưu lại nhuốm đầy nơi mày mắt, nào còn chút u tối hay xa lạ nào?

Anh còn nói thêm: "Huống hồ anh muốn có lần sau cũng chẳng còn cơ hội, giờ nghèo đến leng keng, phải nhờ em tiếp tế mới sống nổi."

Tên khốn!

Bạch Thanh Gia bĩu môi, lười đôi co thêm với nhị ca. Cả bụng lửa giận còn chưa nguôi, cô xoay người bước thẳng ra ngoài cổng sòng bạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!