Những ngày chiếc du thuyền đi qua kênh đào Suez, Bạch Thanh Gia mới bắt đầu đọc bức thư nhị ca gửi cho mình. Khi ấy, Địa Trung Hải đã bị bỏ lại xa tít phía sau, tính từ lúc cô nhận được thư đến nay cũng đã trôi qua một mùa.
Nội dung bức thư viết như sau:
[Em gái à:
Đã lâu không nhận thư, anh vẫn luôn nhớ đến em.
Lần trước viết thư đi mãi vẫn không thấy em hồi âm, cha đã hơi nổi giận, đến giờ vẫn luôn thúc giục em sớm ngày về nước; mẹ cũng hết lòng mong ngóng, dù không nói ra, nhưng đại ca và anh đều biết bà nhớ em đến thế nào. Nước Pháp tuy đẹp, nhưng Thượng Hải cũng có phong cảnh rất riêng. Cha đã xây một tòa nhà mới, mẹ cho người trồng rất nhiều loài hoa em thích, em nên về xem một chuyến.
Ngoài ra, Tiết tiểu thư, bạn cũ của em, cũng nhờ anh gửi lời hỏi thăm. Gần đây bệnh của cô ấy có vẻ nặng hơn, lần trước gặp còn gầy hơn trước kia. Cô ấy nói ngưỡng mộ phong thái phương Tây, muốn nhờ em mang về vài món kỷ niệm. Nếu khi nhận được thư em vẫn chưa lên đường, thì giúp cô ấy hoàn thành tâm nguyện này nhé.
Nhiều điều muốn nói, không cách nào viết hết.
Chúc em thuận lợi
Bình an mạnh khỏe!
Anh hai, Thanh Viễn
Năm thứ hai, ngày mười ba tháng hai]
Một tờ giấy mỏng manh mang theo hương vị quê nhà vượt biển đến tay Bạch Thanh Gia, giờ lại được cô mang trở về nguyên vẹn. Một đi một về tốn biết bao thời gian, lúc nhị ca viết thư còn là giữa mùa đông, giờ đây khi cô lênh đênh trên biển đã là tháng tám, đợi đến khi thật sự cập bến Thượng Hải e rằng đã sang thu.
Cô vốn không đủ kiên nhẫn đọc thư từ, một phần vì lười phải cầm bút đáp lại, nên dứt khoát tránh không xem. Chỉ là lênh đênh trên biển mấy tháng, sách mang theo cũng sắp đọc hết, cô mới đành bảo người hầu lục thư từ dưới đáy rương lên đọc giết thời gian.
Đáng tiếc nhị ca cũng chẳng đem đến điều gì thú vị. Những gì viết trong thư nhạt nhẽo vô cùng, đọc chưa được mấy dòng cô đã ngáp dài, rồi lại chui vào trong chiếc chăn mềm mại, lười nhác chẳng muốn động đậy.
Lúc ấy, Tú Tri bước vào gọi cô dậy. Cô ấy mở rèm cửa, ánh nắng bên ngoài lập tức tràn vào. Trời tháng tám trên biển sáng tươi rực rỡ, đẹp đến mức khiến người ta cũng không nỡ ngủ tiếp.
"Tiểu thư mau dậy rửa mặt thôi," Tú Tri vừa thu dọn phòng vừa hối, "Hai thiếu gia nhà họ Đỗ đến mời cô cùng xuống phòng ăn dùng bữa sáng."
Bạch Thanh Gia chẳng chút hứng thú, vẫn cuộn mình trong chăn, nói: "Không dậy đâu, buồn ngủ."
Tú Tri tính vốn hiền hòa, lại lớn hơn Bạch Thanh Gia vài tuổi nên càng chững chạc. Cô cười hỏi: "Rõ ràng vừa tỉnh mà, sao lại buồn ngủ nữa rồi?"
Tiểu thư nhà cô như con mèo lười, mắt sắp díp lại, khẽ than thở: "Thư của nhị ca chán quá, đọc đến buồn ngủ."
Tú Tri bật cười, nhặt lấy bức thư đã bị chủ nhân vò nhăn cả mép, nói: "Nhị thiếu gia cũng thương nhớ cô, chỉ có cô là không biết cảm kích."
Nói xong, cô ấy không nói thêm nữa, đi lấy quần áo cô sẽ mặc hôm nay.
Một giờ sau, Bạch Thanh Gia mới chịu bước vào phòng ăn. Hai thiếu gia nhà họ Đỗ vẫn còn chờ cô, suốt từ lúc chín giờ đến giờ chỉ uống mỗi người một tách cà phê.
Họ đang cúi đầu xem tạp chí nên không chú ý cô bước vào, nhưng ngay khi cô xuất hiện, cả phòng ăn đang náo nhiệt bỗng yên lại một thoáng, những người đang trò chuyện cũng im lặng giây lát rồi mới nói tiếp. Đó chính là tín hiệu rõ ràng nhất báo hiệu Bạch tiểu thư đã xuất hiện.
Cô đủ kiều diễm để khiến người ta thất thần. Dung mạo quá mức rạng rỡ, khiến người ta dễ liên tưởng đến giống hoa dâm bụt trắng của quê nhà, mặt trái xoan cổ điển, đôi mắt hoa hạnh chứa đầy sắc xuân, khi không lộ rõ biểu cảm cũng tựa như sóng nước khẽ lay. Mái tóc dài uốn nhẹ cột hờ bằng dải ren xinh đẹp, chiếc váy trắng thanh nhã vốn dĩ rất đoan trang nhưng khi mặc trên người cô lại tỏa ra vẻ đẹp quá đỗi rực rỡ.
Chỉ cần một lọn tóc vô tình rơi xuống theo làn gió đung đưa cũng khiến người ta cảm thấy... hơi không đứng đắn.
Cô đi đến bàn, chào hai thiếu gia nhà họ Đỗ rồi ngồi xuống. Đại thiếu gia Đỗ Minh vốn nhiệt tình hơn, vội đưa cô thực đơn bữa sáng, lại hỏi cô tối qua ngủ có ngon không. Bạch Thanh Gia chỉ đáp vài câu qua loa, rồi hỏi lại: "Chú Đỗ đâu? Không vì chờ tôi mà mất cả bữa sáng chứ?"
Người cô hỏi chính là Đỗ Vi Chiêu, cha của Đỗ Minh và Đỗ Cẩm, hiện là quan lớn trong chính phủ Trung Hoa Dân Quốc ở Bắc Kinh.
Phải nói, thứ bậc có hơi rối. Thực ra Đỗ Vi Chiêu và đại ca của cô, Bạch Thanh Bình, là đồng liêu, cô không nên gọi ông là "chú". Nhưng hai người con trai của ông đều lớn hơn cô vài tháng, bảo cô gọi họ là anh thì đúng là... không nỡ. Cuối cùng mới thành ra loạn xạ như vậy.
"Cha dùng bữa xong rồi, đã về phòng làm việc," Đỗ Cẩm có chút lúng túng nhìn cô, gò má hơi đỏ, "Ông sợ cô chê đồ ăn trên tàu thô sơ sẽ không nuốt nổi."
Quả thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!