Chương 9: Màn hình khoá là ảnh cũ

Tuyên Dụ trả lời tin nhắn của Đường Phục Tông xong thì bắt đầu sắp xếp lịch trình ngày mai.

Đang bận rộn thì wechat nhảy ra một tin nhắn, người gửi là đàn chị cùng thầy hướng dẫn. 

Mặc dù là đàn chị nhưng tuổi tác hai người như nhau nên có khá nhiều đề tài nói chuyện, mối quan hệ cũng tốt hơn so với những người bạn đồng môn khác. 

Mạnh Thanh Dã:[Em đã đọc luận văn chưa?]

Tuyên Dụ vốn có chút buồn ngủ bất ngờ tỉnh táo:[Em đang định đọc nè.]

Mạnh Thanh Dã:[Chị nghe ngóng được tiểu Dương về nước rồi, nếu không có gì bất ngờ…]

Tuyên Dụ:[Xem ngay đây!!!]

Không biết những thầy hướng dẫn của nhóm khác sẽ sắp xếp thế nào, nhóm của họ không giống bình thường, thầy hướng dẫn rất thích tạo "Bất ngờ".

Bất ngờ hủy bỏ họp nhóm, bất ngờ thông báo họp, mỗi lần họp nhóm đều vội vàng. 

Sâu ngủ Mạnh Thanh Dã hiện ra:[Hình như anh ấy có một buổi họp phải tham gia, trong hai ngày này làm xong là được. À! Chị chơi một ván game đây.]

Tuyên Dụ cũng không dám chậm trễ nữa, cô nhanh chóng xác nhận lịch trình xong, cài đặt thời gian gửi mail rồi sau khi ngủ năm tiếng thì thức dậy tiếp tục bận bịu. 

Nếu như không đoán sai thì thầy hướng dẫn và cô sẽ tham gia cùng một cuộc họp, thời gian kết thúc như nhau. Địa điểm hội nghị còn ở Kinh Bắc, không có gì bảo đảm rằng thầy ấy sẽ đột nhiên hứng lên gọi họ họp vào ban đêm hay không. 

Để phòng ngừa lỡ như, Tuyên Dụ vẫn đọc xong luận văn trong tay trước thời hạn và dành thời gian cho việc làm file trình chiếu ppt một chút.

Kế hoạch là ngủ năm tiếng nhưng Tuyên Dụ ngủ chưa tới bốn tiếng, lúc nhắm mắt lại đều là cuộc đối thoại với Úc Văn Yến tối qua, trong lòng rối bời. 

Từ phòng ngủ bước đến bàn bếp, Tuyên Dụ dậy sớm bước chân loạng choạng nghiêng ngả. 

Trần Tả Ninh đang pha cà phê, nhìn thấy sắc mặt của Tuyên Dụ thì cầm cái cốc bên cạnh lên, hỏi cô: "Chị lại thức đêm à?"

"Không có, chỉ là ngủ không ngon." Tuyên Dụ bắt tay chuẩn bị bữa ăn sáng.

Trần Tả Ninh đẩy cô ngồi lên ghế: "Để em làm cho."

Tuyên Dụ cũng không rảnh rỗi mà lấy máy tính ra và đọc kỹ tài liệu lịch sử.

Trần Tả Ninh dùng bánh mì nguyên cám làm sandwich, lúc cắt đôi cô ấy dùng dao vạch xuống mấy lần, bị Tuyên Dụ nhìn thấy, cô nói: "Hai chị em mình chưa nghèo tới mức ăn sandwich cũng phải nhường lẫn nhau."

"Em ăn ít." Trần Tả Ninh nhếch môi cười.

Cô ấy trông đáng yêu ngọt ngào nhưng cười rất mất tự nhiên, giống như một đứa trẻ bắt chước bước đi của người lớn, cực kỳ vụng về. 

Tuyên Dụ cầm lấy dao, cắt dọc theo đường chéo rồi cầm lấy một nửa nhét vào miệng, nhai một miếng lớn. Cô dùng cái này để làm mình tỉnh táo rồi ngồi xuống tiếp tục xem luận văn. 

Trần Tả Ninh cầm lấy một nửa còn lại ngồi đối diện Tuyên Dụ, trong máy tính là trường hợp phẫu thuật thầy hướng dẫn giao cho.

Thời gian buổi sáng trôi qua thật nhanh, vừa đến bảy giờ rưỡi, Tuyên Dụ lưu ghi chép xong xuôi thì về phòng thay một bộ đồ chỉnh tề mà cô thường mặc hàng ngày. 

Bởi vì cô không phải là nhân viên làm việc của hội nghị, nhiệm vụ chủ yếu của cô là đưa Bích Đại đi chơi. Nên cô mặc áo phông đơn giản kết hợp với quần ống rộng lưng cao, mặc áo khoác vào và vén tay áo lên, thuận tay cột tóc đuôi ngựa thấp, trang điểm đơn giản rồi vội vã ra ngoài để bắt tàu điện ngầm.

Khai mạc đại hội mọi người đều tham gia, Tuyên Dụ đi theo Đường Phục Tông, anh ấy cố ý đưa cô đi làm quen với một số bạn hợp tác. Cô cứ theo sau lưng anh ấy, lúc cần thiết nói vài câu điều hòa không khí, những lúc khác thì nhìn nhiều nói ít. 

Trước khi bắt đầu, Tuyên Dụ đi vệ sinh một chuyến. Lúc trở lại hội trường, cô nhìn thấy "Phòng tối đen nhỏ", cũng chính là căn phòng nhỏ ở phía sau hội trường nơi các phiên dịch viên trực tiếp làm việc trong quá trình phiên dịch đồng thời.

Ngoài cửa phòng, một người phụ nữ kéo Úc Văn Yến, không biết hai người họ đang tranh luận điều gì. 

Tuyên Dụ đứng yên vài giây rồi lựa chọn lặng lẽ rời đi. Vừa chuẩn bị rời đi thì có tiếng được gọi "Tiểu Tuyên?"  – Người gọi cô là người phụ nữ kéo Úc Văn Yến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!