Chương 63: Gió xuân nắng hạ, tình yêu cuối cùng cũng nhận được hồi đáp

Vào ngày kỷ niệm thành lập trường, Tuyên Dụ có việc đột xuất ở trường, chưa đến 7 giờ sáng, cô đã vội vã rời khỏi nhà.

Trong điện thoại, Úc Văn Yến gửi cho cô tin nhắn anh vừa xuống máy bay. Anh đã đi công tác liên tục suốt một tháng, mỗi tuần về một lần, ở nhà chưa được 3 ngày lại đi công tác tiếp. Có những lúc Tuyên Dụ bận rộn, anh về nhà cũng chẳng gặp được cô.

Người khác mới cưới thì ngọt ngào như mật, còn họ mới cưới lại lao đầu vào sự nghiệp. Lý Tô Tô từng nói cô ấy chưa bao giờ thấy cặp vợ chồng nào giống chiến sĩ thi đua như họ.

Úc Văn Yến gửi tin nhắn wechat hỏi cô có muốn cùng đến trường với anh không.

Tuyên Dụ không muốn đi cùng anh cho lắm, vì cô không quen biết bạn học của anh, sợ đến đó sẽ ngại.

Cô trả lời:[Anh cứ đi trước đi, em không đi cùng anh đâu, em đã hẹn với Tô Tô và lão Từ.]

Úc Văn Yến:[Vậy gặp nhau sau khi tan cuộc nhé?]

Tuyên Dụ:[Ừhm, sau khi tan cuộc, em sẽ liên lạc với anh.]

Tàu điện ngầm đến trạm đường Đại học, Tuyên Dụ cất điện thoại vào túi, thuận theo dòng người đi về phía trước. Mặc dù nay là ngày làm việc nhưng lượng hành khách xung quanh khu vực trường Đại học vẫn rất đông, tàu điện ngầm luôn chật kín bất kể thời điểm nào.

Tháng trước, Úc Văn Yến từng đề nghị với cô đi học lái xe để sau này tự lái để đi làm, nhưng không cần nghĩ cũng biết Tuyên Dụ từ chối ngay. Cô tuyệt đối không chịu thừa nhận mình kém cảm giác về phương hướng, chỉ nói rằng đang ở giai đoạn quan trọng của nghiên cứu sinh năm Ba, công việc trợ lý cố vấn nặng nề, lại còn bận chuẩn bị đi du học lấy bằng tiến sĩ nên chẳng còn sức làm việc khác.

Úc Văn Yến chẳng tin chút nào, nhưng vẫn cho cô lối thoát, hứa rằng nếu cô không học thì thôi, sau này anh sẽ làm tài xế riêng cho cô. Thế nhưng công việc bận rộn khiến anh không thể ở nhà thường xuyên, phần lớn thời gian là tài xế nhà đưa đón, còn gấp thì cô tự đi xe.

Khi Tuyên Dụ giải quyết xong các tài liệu khẩn cấp đã gần 11 giờ và Lý Tô Tô thì cũng đã nhắn tin giục đến lần thứ tư.

Lý Tô Tô với Từ Hướng Hàng đã tới từ một tiếng trước, cả hai đỗ xe ở bãi đỗ xe ngoài trời trước tòa nhà hành chính, chán nản ngồi đánh ván mạt chược hai người trong lúc chờ Tuyên Dụ.

Đợi đến khi tài liệu hiển thị gửi thành công thì Tuyên Dụ mới thu dọn đồ đạc và lao nhanh xuống lầu.

Mùa khai giảng tháng Chín, một nhóm tân sinh viên đã đến nơi, cả khuôn viên trường ngập tràn sức sống, hít một hơi không khí lập tức cảm thấy tràn đầy động lực. Tuyên Dụ rất thích bầu không khí này, vì vậy sau vài lần trò chuyện sâu sắc với Úc Văn Yến, cô đã lên kế hoạch cho sự nghiệp tương lai—— Cô sẽ trở lại giảng đường làm giáo viên sau khi học xong tiến sĩ.

Mặt trời giữa trưa thiêu đốt từng tấc đất, bước khỏi mái hiên đã có thể ngửi thấy mùi nhựa đường cháy khiến Tuyên Dụ khẽ nhíu mày.

Cửa sổ xe phía trước hạ xuống, một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhăn nhó xuất hiện.

Lý Tô Tô kéo dài giọng nói: "Nhanh lên nào Tuyên Tuyên, tớ chờ cậu đến mức suýt ngủ gật luôn."

Tuyên Dụ giơ túi lên che nắng, chạy nhanh tới bên xe, mở cửa và ngồi xuống. Một loạt động tác liền mạnh, chưa đến nửa phút nhưng lưng vẫn toát một lớp mồ hôi mỏng. Cô thầm nghĩ mùa Hè năm nay quả thật rất nóng.

Lý Tô Tô kéo cái bàn xuống, bày từng món đồ trang điểm lên: "Lại đây, tớ trang điểm cho cậu."

Tuyên Dụ vốn không muốn trang điểm, nghĩ thầm ở lễ kỷ niệm trường cô chỉ cần xuất hiện qua loa, không cần ăn mặc quá trịnh trọng.

Tối qua, khi Lý Tô Tô nghe được ý định của cô thì cô ấy nhảy dựng lên ở trên giường, không chịu nổi cô sa sút đến như vậy, nên nhất quyết mang túi trang điểm theo, tới trường đón cô.

Lười biếng là vì cô quá bận rộn, nhưng hiện tại có người sẵn lòng trang điểm cho mình, cô lập tức ngồi tới gần, nhắm mắt lại, để mặc cho Lý Tô Tô thoải mái thể hiện trên mặt cô.

"Cậu ra nước ngoài học tiến sĩ, còn anh Yến thì sao?" Lý Tô Tô trò chuyện với cô.

Tuyên Dụ hơi ngạc nhiên: "Thì anh ấy đi làm thôi, sao lại hỏi cái này?"

"Bọn cậu…… định làm vợ chồng xuyên biên giới à?" Lý Tô Tô kinh ngạc, đặc biệt là khi thấy giọng điệu và thái độ của Tuyên Dụ cực kỳ tự nhiên, như thể việc sống xa nhau chỉ là chuyện nhỏ đối với họ.

Tuyên Dụ bình thản nói: "Bọn tớ chưa nghĩ quá xa đâu. Hơn nữa, cả hai đều đang ở giai đoạn thăng tiến trong lĩnh vực của mình, đương nhiên sự nghiệp là ưu tiên. Kế hoạch hiện tại của tớ là cố gắng hoàn thành chương trình tiến sĩ trong hai năm, rồi về nước."

Lý Tô Tô hỏi: "Hai người kết hôn chưa đầy một năm đã sống xa nhau, anh Yến cũng nghĩ vậy à?"

"Đương nhiên bọn tớ không muốn xa nhau cũng từng thử nghĩ xem có cách nào tránh được việc sống hai nơi không. Nhưng tớ không muốn kế hoạch nghề nghiệp của anh ấy bị xáo trộn, anh ấy cũng không muốn tớ lùi bước vì anh ấy. Cho nên bọn tớ đã thỏa thuận, cùng nhau tiến về phía trước, vừa lo sự nghiệp cá nhân vừa chăm chút cho gia đình." Tuyên Dụ thấy cũng không sao cả, miễn là hai người có chung quan điểm sống là được.

Lý Tô Tô lại réo tên Từ Hướng Hàng: "Anh xem kìa, hai đứa mình không thể làm cặp vợ chồng cách mạng cùng tiến cùng lùi và trưởng thành như họ được, hai đứa mình là điển hình của loại ăn bám gia đình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!