Chương 62: Chỉ nói những lời tình tứ chính thức cho bà Úc nghe thôi

Lý Tô Tô hoảng hốt co rúm người lại, giơ chiếc iPad lên che mặt và giả vờ như không tồn tại. Trần Tả Ninh bình tĩnh vô cùng, vẫn tiếp tục nhấm nháp từng miếng hoa quả nhỏ, dù sao cô ấy cũng không tham dự vào bất cứ chủ đề nào. Người hoảng loạn nhất chính là Tuyên Dụ. Cô cảm thấy như có trăm cái miệng cũng không thể biện minh, chỉ biết trừng mắt hung dữ nhìn Lý Tô Tô, đều tại cô ấy nói linh tinh.

Úc Văn Yến ngồi xuống, đặt tay sau lưng Tuyên Dụ, khóe môi cong lên lớn hơn: "Cho tôi tham gia với?"

"Khụ khụ khụ!" Trần Tả Ninh che miệng ho dữ dội.

Lý Tô Tô sợ tới mức suýt làm rơi iPad vào mặt: "Anh Yến…… Đây là một trò đùa tồi tệ không?"

"Anh điên rồi à?" Tuyên Dụ kéo giãn khoảng cách nhìn Úc Văn Yến, muốn xem xem anh đang nói cái gì vậy, định chơi kiểu ngoại tình mới lạ nào đây?

Úc Văn Yến rất phóng khoáng nói: "Em từng nói sẽ không rời xa anh nữa. Nhưng giờ em muốn nối lại tình xưa với người khác thì anh có thể làm gì được? Hửm?"

Câu hỏi ngược cuối cùng của anh làm trong lòng Tuyên Dụ thấy áp lực kép từ sự chột dạ và tội lỗi, cô nhanh chóng nhận lỗi: "Nói bừa thôi, em sai rồi."

Úc Văn Yến nở nụ cười không mấy thiện ý, ranh mãnh nói: "Vợ của anh thì sai thế nào được, sai thì cũng là người khác sai chứ."

Tuyên Dụ chắp tay cầu xin: "Chỉ là nói đùa thôi mà, em còn chả nhớ mặt của đối phương trông thế nào nữa."

Lý Tô Tô nhìn cặp vợ chồng trước mặt, thoạt nhìn như cãi nhau nhưng thực chất là khoe tình cảm, nhỏ giọng hỏi Trần Tả Ninh: "Hay là chúng ta đi trước……?"

"Chị Tô Tô, em có nói gì đâu, sao phải đi?" Trần Tả Ninh thẳng lưng, cảm thấy chẳng có gì mà bất ổn, việc nhìn chị gái trò chuyện với anh Yến là một niềm vui lớn của cô ấy.

Lý Tô Tô lén lút liếc mắt qua lại, suýt quên mất Trần Tả Ninh là một đứa em kiểm soát. Cẩu lương mà Tuyên Dụ phát, cô ấy chỉ biết nhận hết chẳng chừa.

Tuyên Dụ nói rất nhiều, giữa chừng uống hết nửa cốc nước để làm dịu cổ họng. Cô thay đổi thái độ cầu hòa ban đầu, hừ một tiếng: "Hồi đó quan hệ giữa bọn em cũng bình thường thôi mà, kể cả em thật sự có gì với người ta thì liên quan gì đến anh chứ!"

"Dừng lại nào. Không còn sớm nữa, chúng ta về nhà thôi." Trần Tả Ninh đứng dậy xem vào đúng thời điểm, tránh cho họ thật sự cãi nhau.

Tuyên Dụ đứng lên liếc xéo Úc Văn Yến: "Đứng lên, em muốn về nhà với Tả Ninh."

"Về đâu?" Úc Văn Yến chợt có dự cảm chẳng lành.

Tuyên Dụ: "Vì chồng em đã có thành kiến với em, vậy em tạm thời không nên xuất hiện trước mặt anh ấy thì hơn."

Úc Văn Yến nắm tay Tuyên Dụ không cho cô cơ hội vùng ra, nửa ôm nửa kéo cô rời đi, nói với hai người kia: "Chúng tôi về trước đây. Tô Tô, cô đưa Tả Ninh về giúp nhé."

"Ơ! Được!" Lý Tô Tô nhìn đôi vợ chồng đã đi xa, thầm nghĩ hai người kia vẫn cứ thích đối đầu nhau giống hệt hồi đi học. Dù chứng kiến họ đi cùng nhau suốt chặng đường, nhưng cô ấy vẫn không khỏi ngạc nhiên rằng hai người họ lại có thể đến được với nhau.

Lý Tô Tô xoa cằm suy tư: "Tả Ninh, em nói xem, hai người họ sao lại ở bên nhau được nhỉ?"

"Họ rất hợp nhau mà." Trần Tả Ninh ngồi xuống uống nốt chỗ cà phê còn lại, "Không cần nghi ngờ, trời sinh một đôi."

Người khác không biết họ đã trải qua những gì trong những năm qua, nhưng cô ấy là người chứng kiến toàn bộ câu chuyện.

Hồi đó, cô ấy từng nghĩ rằng, sau khi chia tay, chị gái sẽ bắt đầu lại, tìm một mối tình mới. Nhưng sau này, cô ấy dần dần nhận ra, Tuyên Dụ chỉ yêu mỗi Úc Văn Yến. Không phải kiểu tình yêu khổ đau tự mình cảm động, mà là những khoảnh khắc họ bên nhau, sự thấu hiểu và đồng điệu đã khiến Tuyên Dụ không thể nào quên anh.

Lý Tô Tô nhìn vẻ mặt kiên định của Trần Tả Ninh, thầm nghĩ thôi bỏ đi, đừng mong từ miệng một đứa em kiểm soát nghe được đánh giá nào khác.

Muốn hóng chuyện thì phải tám với Từ Hướng Hàng mới thú vị.

Tuyên Dụ vẫn không thèm để ý tới Úc Văn Yến đến tận lúc đi ngủ. Anh nằm phía bên kia giường, cô lại cố ý trở mình tạo tiếng động thật to để bày tỏ sự bất mãn.

"Thật sự giận rồi à?" Úc Văn Yến kéo nhẹ chăn, dịch về phía cô.

Anh càng tới gần, Tuyên Dụ càng tránh xa, cuối cùng cả hai cùng chen chúc ở mép giường, suýt rơi xuống đất.

Tuyên Dụ quay người lại, giả ngốc hỏi: "Chúng ta có cãi nhau à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!