"Tả Ninh, chị của em gọi này." Quý Hành gõ nhẹ cửa phòng tắm.
Trần Tả Ninh mở cửa phòng tắm, hơi nước hòa cùng luồng khí nóng tràn vào căn phòng đang bật điều hòa. Một khuôn mặt trắng nõn hiện ra, cô ấy hơi ngẩng lên nhìn anh ấy, đôi mắt ướt át, dưới ánh đèn có thể thấy rõ lớp lông tơ mịn màng trên gò má, tựa như được phủ lên một lớp hiệu ứng làm đẹp mơ hồ. Phần thân trên lộ ra tr. ần tr. ụi, cảnh đẹp bày ra trước mặt không sót thứ gì.
Quý Hành vội quay mặt đi không dám mạo phạm.
Ngay sau đó là tiếng cười nhạo của cô ấy khẽ vang lên. Quý Hành có cảm giác trong cơ thể mình như có một ngọn lửa bất chợt bùng lên, xen lẫn cảm xúc xấu hổ. Anh ấy cố gắng giữ bình tĩnh: "Mặc quần áo vào trước đã."
"Em chưa tắm xong." Trần Tả Ninh đặt tay lên nắm cửa, không nhúc nhích, nghiêng đầu cùng với mái tóc ướt sũng dính trên bờ vai mảnh mai, trông như một nàng tiên cá vừa bước lên từ biển sâu, cất giấu những bí mật chưa được khám phá, mê hoặc lòng người: "Tay ướt, giúp em đi."
Quý Hành nhấn nút nghe màu xanh kết nối cuộc gọi, rồi đưa điện thoại áp lên tai Trần Tả Ninh. Sau đó, anh ấy quay đầu nhìn về phía giường lớn trong phòng ngủ, chỉ sợ bản thân lỡ nhìn thêm một giây nữa sẽ nhìn thấy hết của cô ấy.
Trần Tả Ninh nhịn cười, tâm trạng trêu chọc nổi lên, cô ấy cố tình tiến gần hơn. Từng giọt nước trên tóc cô ấy như hạt mực rơi xuống thấm lên giấy Tuyên Thành*, làm ướt hết ống tay áo anh ấy.
(*Giấy Tuyên Thành hay giấy huyện Kính là một loại giấy có nguồn gốc ở Trung Quốc cổ đại, được sử dụng để viết và vẽ.)
Quý Hành lặng lẽ lùi lại một chút, Trần Tả Ninh liền cúi đầu, hơi thở phả lên các khớp ngón tay của anh ấy. Nhìn anh ấy không kìm được mà khẽ run, cô ấy cảm thấy vô cùng hài lòng, lúc này mới phân tâm trả lời cuộc gọi.
"Chị, có chuyện gì vậy?"
"Ngày mai đi ăn cơm với mẹ của anh Yến à, em cũng đi à?"
"Em đổi ca với đồng nghiệp rồi, không sao đâu."
"Dạ, vậy trưa mai gặp, chị gửi định vị cho em nhé."
"Em có ăn uống đàng hoàng mà, chị đừng cằn nhằn em nữa, cằn nhằn anh Yến nhiều vào ấy."
"Em cúp máy trước, ngủ ngon."
Tiếng tút vang lên, Quý Hành định rút điện thoại lại thì đột nhiên tay anh ấy trống rỗng. Ngay sau đó, anh ấy nghe thấy tiếng điện thoại bị úp lên tủ, rồi cả người bị kéo mạnh vào phòng tắm.
Hơi sương dày đặc, anh ấy không nhìn rõ gương mặt cô gái trước mắt mình. Cô ấy áp sát vào anh ấy khiến áo sơ mi anh ấy trước ngực bị ướt đẫm.
Anh ấy khẽ cau mày, thầm nghĩ cô gái lấy đâu ra sức mạnh để lôi kéo anh ấy, rồi chợt nhớ đến chuyện cô ấy nói mình từng theo ca giải phẫu ở khoa chỉnh hình, thế là không thấy lạ nữa.
Cúc áo nơi cổ bị cởi ra, yết hầu anh ấy khẽ trượt lên xuống đã phản bội sự kiềm chế của chính anh ấy lúc này. Cô ấy nghiêng đầu lại gần, khẽ cắn lên đó, lưu lại một dấu đỏ rõ rệt.
"Trần Tả Ninh." Quý Hành gọi tên cô ấy, mang theo vài phần cảnh cáo.
Trần Tả Ninh: "Không dám nhìn hả? Rõ ràng đã thấy qua rồi, anh sợ gì chứ?"
Quý Hành thở dài, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô ấy: "Sẽ cảm lạnh đấy."
"Giáo sư Quý, bây giờ đang giữa mùa Hè." Trần Tả Ninh lại cởi thêm một cúc áo của anh ấy nữa.
Anh ấy ướt sũng, chiếc áo sơ mi trắng trở thành một lớp lụa mỏng, làm lộ ra đường nét rõ ràng của cơ bụng và cơ ngực. Cô ấy cố tình dính chặt, nghiêng người dựa vào anh ấy, khiến anh ấy phải vòng tay ôm lấy eo cô ấy để giữ khỏi bị ngã.
Trần Tả Ninh nhìn dáng vẻ đoan chính đầy kiên định của anh ấy, nghĩ thầm nếu thật sự làm gì ở đây, chắc chắn sẽ phá vỡ tam quan của anh ấy, lại làm anh ấy mất ngủ thêm lần nữa.
"Em tắm xong rồi, đến lượt anh đó." Trần Tả Ninh đưa tay lấy áo choàng tắm mặc vào, tuỳ tiện buộc một nút thắt rồi thong thả bước ra phòng tắm.
Chỉ khi cô ấy hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, Quý Hành mới dám hít thở bình thường. Cảm giác khác thường trong người khiến anh ấy khó chịu, anh ấy vươn tay vặn vòi nước sang chế độ nước lạnh, đứng dưới vòi sen.
Quý Hành tắm xong đi ra, thấy Trần Tả Ninh ngồi khoanh chân trên thảm lông, đang khui hàng chuyển phát nhanh.
"Em mua gì vậy?" Quý Hành lau khô tóc, ngồi xuống mép giường.
Anh ấy vừa hỏi xong thì đã thấy cô ấy lấy từ trong hộp ra một chiếc băng đô tai cáo, bất ngờ một món đồ nhỏ thế kia lại phải gói kỹ ba lớp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!