Chương 60: “Bạn học Tuyên, em muốn hẹn hò với anh không?”

Thích Tuyên Dụ từ khi nào?

Úc Văn Yến cũng không biết. Đối với anh mà nói, đi học là một chuyện rất nhàm chán nhưng lại là chuyện không thể không làm. Khi đó anh đã có thể dự đoán hoàn hảo được tương lai của chính mình là thuận lợi tốt nghiệp cấp ba để lên Đại học, học ngành Thương mại, vào công ty của mẹ thực tập và sau đó tiếp tục làm những công việc tẻ nhạt.

Những người thú vị xung quanh rất ít. Lần đầu gặp Tuyên Dụ, đối diện với sự huyên náo của cô, phần lớn không có cảm giác gì, chỉ một chút thấy phiền, muốn nhanh chóng đuổi cô đi. Anh dùng giọng điệu giả vờ thâm sâu mà mình vừa học được trong truyện tranh để trêu chọc cô.

Phản ứng như chú mèo hoang cụp đuôi của cô cũng nằm trong dự đoán của anh, và phản ứng của cô khiến anh kết luận rằng cô là một cô gái rất nhạt nhẽo.

Nhưng không hiểu vì sao, từ sau hôm đó thì anh lại bắt đầu chú ý đến cô. Có lẽ vì nhìn nhau quá lâu nên anh đã ghi nhớ được gương mặt của cô.

Như việc bắt gặp cô vừa ôm cặp sách chạy bán sống bán chết trên đường đến trường vừa lẩm bẩm trễ học coi như toi đời rồi. Trong giờ giáo dục thể chất anh trông thấy cô lười biếng chạy thiếu một vòng, sau đó ngồi xổm dưới gốc cây lớn ngẫm nghĩ lát nữa tan học nên ăn bánh ngọt hay uống trà sữa. Có khi lại là lúc anh đi ngang qua văn phòng hội học sinh cấp hai, anh nhìn thấy cô lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, hăng hái khiêng bàn ghế.

Cô rất hòa đồng, nhưng luôn làm những chuyện vừa vất vả và không được cảm kích, đúng là một cô gái ngốc nghếch, không biết rằng những việc này chẳng mang lại bất kỳ lợi ích gì, thật là lãng phí thời gian.

Có lần vào thứ Tư, trong giờ thể dục, anh đi từ tòa nhà thí nghiệm ra sân vận động, mặt trời nắng gắt chói chang, được nửa đường thì anh chợt thấy có gì đó không ổn, tại sao anh tò mò muốn biết hôm nay tan học cô sẽ đi mua bánh ngọt hay trà sữa chứ.

Anh quay lại con đường cũ, ngồi trong phòng vẽ tranh có điều hòa, lật giở cuốn truyện tranh mới nhất đặt mua từ nước ngoài về. 20 phút sau thì anh chỉ lật qua ba trang, sau đó ném quyển truyện tranh sang một bên, rồi đi thẳng đến căng tin, muốn biết hôm nay cô rốt cuộc sẽ chọn món ăn vặt nào. Trong lòng anh tự nhủ, chắc chỉ là do bệnh ám ảnh cưỡng chế mới khiến anh làm ra hành vi kỳ lạ như vậy.

Chẳng may, cô bị ốm đã xin nghỉ phép. Hôm đó, anh đứng giữa căng tin trông giống một thằng ngốc.

Anh tự nhủ rằng mình chỉ có quen chú ý đến những hành vi ngốc nghếch của cô thôi, và không để ý nữa là ổn mà, sẽ dần dần biến mất thôi.

Gặp cô trong văn phòng giáo viên, và anh không cảm thấy bất ngờ. Cô vốn dĩ luôn kêu gào ầm ĩ, học hành chẳng mấy chăm chỉ, bị giáo viên gọi lên nói chuyện cũng là chuyện bình thường. Nhưng đứng đó trông có vẻ hơi đáng thương, thôi thì anh đại phát từ bi giúp cô một tay. Anh đồng ý tham gia buổi sinh hoạt chia sẻ nhàm chán, lấy sách trả lại cho cô, tiện miệng trêu chọc một câu mà thôi. Không ngờ cô lập tức giáng mạnh cho anh một cú vào đầu. Đúng là làm ơn mắc oán khiến anh thấy hơi tức giận.

Vào buổi chiều ngày hôm sau, anh thấy cô cầm chổi rượt theo một học sinh nam, chỉ vì muốn đòi lại công bằng cho bạn. Anh lại ghi nhớ một điều nữa về cô—— thích lo chuyện bao đồng.

Nhưng một cảm xúc khó hiểu dâng lên, anh lại cảm thấy lòng dạ cô không xấu. Nên cơn giận trong lòng anh tiêu tan, không giận nữa.

Sau này anh vào hội học sinh, mới nhận ra khuyết điểm của cô ấy nhiều không đếm xuể, cô lại ngang nhiên cho anh leo cây tận một tuần, Đáng lẽ có thể ung dung đến tốt nghiệp, vậy mà bây giờ anh lại phải hy sinh thời gian ngủ nướng quý báu để đi dọn dẹp tòa nhà giảng dạy, chắc chắn là điên rồi mới tự đi chuốc khổ.

Anh vốn không dễ nổi giận, nhưng lần này thực sự bị cô ấy chọc giận, và lúc sắp định ph. át ti. ết thì cô liền lập tức trưng ra cái vẻ mặt đáng thương cầu xin anh tha thứ. Người xưa có câu "Đưa tay không đánh người cười", anh bảo cô mời ăn để chuộc lỗi, cố ý gọi món đắt tiền, tiêu hết nửa tiền tiêu vặt của cô.

Lúc thanh toán, cô như sắp khóc, anh tự hỏi có phải mình quá đáng quá không. Nhưng đến tiết thể dục tuần sau, cảm giác tội lỗi của anh đã tan biến. Cô lười biếng trốn dưới gốc cây lớn, lẩm bẩm xem nên uống nước lọc hay ăn bánh bao, lúc này anh vẫn còn chút áy náy, cho đến khi nghe cô nói câu tiếp theo, mắng anh: Cái tên trời đánh Úc Văn Yến, chúc anh xui xẻo liên tục.

Từ đó về sau, anh tự nhận rằng khiêu khích và trêu chọc cô đều là chuyện bình thường, không thể cứ để bị mắng oan được.

Rồi một ngày nọ, cô đột nhiên trở nên ủ rũ, cà khịa cũng chẳng buồn cãi lại. Hỏi ra mới biết là đang lo không đỗ vào cấp ba. Trong một giây nông nổi, anh quyết định giúp cô ôn tập.

Dạy kèm là khởi đầu của mọi thảm họa.

Nền tảng kiến thức của cô tồi tệ đến những nguyên lý toán học đọc một cái là hiểu, vậy mà còn cần anh phải giải thích đến ba lần.

Bài kiểm tra nhỏ đầu tiên, cô đã thi trượt, còn tệ hơn cả trước khi anh dạy kèm. Cô còn ngạc nhiên nói rằng mình đã áp dụng đúng phương pháp anh dạy, sao có thể sai được. Tốt lắm, cô không sai chút nào, người sai là anh có thể đạt được toàn điểm khi viết bài kiểm tra này.

Anh tức đến phát điên, về nhà lôi hết sách giáo khoa cấp hai ra, nghĩ cách phải nghiền nát kiến thức thế nào để nhồi vào đầu cô. Lần sau mà làm bài kém nữa, anh sẽ nghiêm khắc trừng trị.

Giờ nghĩ lại mới thấy, người ngốc nghếch thật ra là anh. Tuyên Dụ đưa ra đề giả, thế mà anh lại mơ mộng đi tìm lời giải.

Thời gian họ gặp nhau không nhiều, chỉ một tiếng rưỡi mỗi ngày. Họ hay cãi vã, anh thực sự không hiểu tại sao mình tốt bụng giúp cô ôn tập mà vẫn bị cô bật lại.

Sau vài phút cãi nhau, anh bực mình nghiêm mặt lên. Lúc này, cô sẽ lén nhìn anh một cái, rồi dịu giọng nói: Úc Văn Yến, anh đừng giận mà. Tôi không nói nữa, lỗi của tôi, anh là tốt nhất. Tôi mời anh uống trà sữa được không?

Anh không thích uống trà sữa quá ngọt, nhưng lời nói của cô lại có thể khiến anh có một cảm giác hài lòng kỳ lạ. Anh thậm chí còn cố ý chọc cô để cãi nhau, chỉ vì để nghe được câu cô sai rồi, anh là tốt nhất đó.

Đam mê lạ lùng ấy chính là phải nghe được thật nhiều lần cô nói anh là tốt nhất.

Sau đó, có một thằng nhóc tóc vàng chuyển trường tới, ngày nào cô cũng khen cậu ta. Anh muốn bảo cô ngừng lại việc khen người khác nhưng tỷ lệ làm bài đúng của cô đã cao hơn, anh không tìm được lý do để phản bác. Anh ủ rũ trở về nhà, không biết sợi dây thần kinh nào bị chập, đến khi tỉnh lại, anh đã bước ra từ tiệm cắt tóc với một mái tóc màu trắng.

Tối hôm đó, cuối cùng anh cũng dám đối mặt với những âm thanh hỗn loạn sâu trong lòng. Anh trêu chọc cô không chỉ vì bản tính xấu xa chảy trong máu, mà còn cả niềm đam mê kỳ lạ được nảy sinh ra từ để ý và thứ nuôi dưỡng sự để ý ấy là yêu thích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!