Chương 5: Cô ghi nhớ cái tên Úc Văn Yến này rồi

Khi Tuyên Dụ vào nhà thì Trần Tả Ninh đang ôm máy tính viết luận văn, cô ấy chỉ ngẩng đầu nói câu về rồi à rồi cúi đầu tiếp tục gõ bàn phím.  

Thỏa thuận xong giá cả đi theo phiên dịch ba ngày, Tuyên Dụ kéo ghế ngồi xuống đối diện Trần Tả Ninh. 

Trần Tả Ninh gạt công việc sang một bên, quan tâm hỏi: "Thế nào rồi?"

Tuyên Dụ mở album ảnh, đẩy điện thoại qua: "Xem nhà hai ngày với bên môi giới, chị chọn được hai căn hộ này, em xem thử đi." 

Trần Tả Ninh lướt tới lướt lui, so sánh ưu thế loại hình nhà, không vừa ý lắm: "Khu chúng ta ở bây giờ hết phòng trống rồi à?" 

"Có hai căn trống, nhưng mà loại hình phòng không được đẹp lắm. Chị tính tìm nhà gần Bệnh viện trực thuộc Đại học Kinh Bắc." Tuyên Dụ mở lịch sử trò chuyện với người môi giới ra rồi gửi mấy đoạn video cho Trần Tả Ninh: "Em xem thử thêm mấy căn này đi."

Mặt Trần Tả Ninh nghiêm túc: "Chị không cần phải chiều theo em." 

Khoảng thời gian này Trần Tả Ninh đang thực tập ở bệnh viện trực thuộc trường học nên đa số thời gian sẽ ở bệnh viện. Thuê nhà ở gần bệnh viện thì cô ấy về nhà sẽ có thật nhiều thời gian nghỉ ngơi, không cần mất thời gian đi lại.

Tuyên Dụ đặt điện thoại xuống: "Không có chiều theo em đâu. Bệnh viện trực thuộc vốn dĩ nằm gần khu đại học, vì vậy thuê nhà ở đó sẽ gần cả trường học của em và chị."

Trần Tả Ninh suy nghĩ một lát mới đồng ý: "Ngày mai em sẽ trả lời cho chị."

Tuyên Dụ cũng mệt nên không làm phiền Trần Tả Ninh học mà dặn dò cô ấy đi ngủ sớm. Sau khi trở về phòng cô đi tắm và nghỉ ngơi. 

Đi vào giấc ngủ đối với Tuyên Dụ là một việc hơi khó khăn. Ngày hôm qua mặc dù ngủ ít, nhưng vì hiệu quả của thuốc nên cô ngủ rất sâu, chất lượng giấc ngủ cao, ngủ thoải mái, bây giờ nằm xuống thì trong đầu vẫn nghĩ về chuyện thuê nhà.

Xem nhà rồi đến thủ tục thuê nhà vô cùng rườm rà, những căn hộ ưng ý được môi giới giới thiệu thì mỗi ngày phải xem vài căn, đôi khi hoa mắt chóng mặt cũng không thể quyết định được một căn, cũng lãng phí thời gian. Thêm vào đó, việc thương lượng giá cả với chủ nhà cũng tốn rất nhiều tâm sức. 

Suy đi nghĩ lại, so sánh ưu nhược điểm của các căn hộ ưng ý thì cơn buồn ngủ nhẹ nhàng tập kích. 

Màn hình điện thoại quên úp xuống sáng lên làm cô tỉnh táo lại. Lo lắng trường có chuyện gấp nên cô liền ngồi dậy vồ lấy điện thoại xem.

Xác định không phải là chuyện của trường, cô thở phào nhẹ nhõm, mở mấy tin nhắn Đường Phục Tông gửi đến.  

Đường Phục Tông:[Thông tin về các vị khách nước ngoài và hội nghị đã được gửi vào email của em. Có phiên dịch chuyên biệt tại hội trường nên phần lớn thời gian vai trò chính của em là hướng dẫn địa phương. Anh sẽ lo liệu tất cả các thủ tục giấy tờ. ] 

Đường Phục Tông:[Sắp tốt nghiệp rồi, em có cân nhắc quay lại công ty của anh không? Ngôn ngữ này của em còn không tuyển được hai người, nhưng thỉnh thoảng lại có đơn hàng.]

Đọc đến tin nhắn này Tuyên Dụ bật cười thành tiếng. 

Cậu chủ lớn mở công ty, bố mẹ trong nhà ủng hộ, khách hàng đều do bên kia giới thiệu, làm ăn cũng tạm ổn, cô chỉ đi theo hưởng ké. Sau khi anh ấy biết được tình hình kinh tế của cô thì cố ý giới thiệu cho cô những đơn hàng có thể nhận. 

Tuyên Dụ:[Em chưa có ý tưởng cụ thể] 

Gần như mỗi lần gặp hoặc trò chuyện, Đường Phục Tông đều hỏi cô có muốn tiếp tục quay lại công ty làm việc sau khi tốt nghiệp hay không.

Đường Phục Tông:[Muốn thi vào Bộ Ngoại Giao à?] 

Anh ấy không phải là người đầu tiên nghĩ như vậy, hầu như ai cũng cho rằng mục tiêu của cô là vào Bộ Ngoại Giao. Thi vào Bộ Ngoại Giao quả thật từng là mục tiêu phấn đấu của cô, nhưng bây giờ đã xa không với tới. 

Tuyên Dụ:[Em muốn hưởng thụ cuộc sống đi học khó có được cho thật mỹ mãn, thuận lợi tốt nghiệp rồi mới tính ạ.]

Đường Phục Tông cảm thấy buồn cười, mỗi ngày cô ngủ năm tiếng, mỗi ngày cà phê không rời tay là hưởng thụ cuộc sống đi học ư? 

Không vạch trần Tuyên Dụ, anh ấy chuyển sang hỏi chuyện khác. 

Đường Phục Tông: [Úc Văn Yến về nước rồi, em biết không?] 

Đột nhiên chuyển sang chủ đề tiếp theo, nhân vật chính vẫn là người cô tránh không kịp. Tuyên Dụ ngừng lại, mắt đọc chạm vào cái tên, động tác chậm lại, cô bình tĩnh mở khung nhập vào:[Em biết.]

Đường Phục Tông:[Hội nghị quốc tế bên họ cũng sẽ đi, có lẽ sẽ gặp cậu ấy. Có được không? ] 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!