Không ai nói gì nữa, khiến không gian phía sau xe rơi vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng nói trò chuyện của vài người phía trước.
Sắc mặt Úc Văn Yến khá bình tĩnh, anh đứng dậy ngồi xuống cạnh Ngụy Tiểu Sùng.
Tuyên Dụ kéo căng áo sơ mi trên người, quay đầu ra nhìn ngoài cửa sổ, chỉ để lại cho bọn họ cái gáy.
Ngụy Tiểu Sùng bị kẹt ở giữa khiến trái tim cậu ấy thình thịch nhảy loạn lên, giống như phát hiện được bí mật gì đó, sau khi quan sát một lúc, cậu ấy cũng không lên tiếng hoà giải, thầm nghĩ chuyện này cậu ấy không thể xen vào, đứng nhìn từ xa là được rồi.
Xe buýt dừng lại ở khách sạn nơi bọn họ nghỉ ngơi, Dương Trí đứng lên nhìn về phía ghế sau xe, thấy đôi tình nhân nhỏ đã bị ngăn bởi một lối đi nhỏ, nhưng dường như xa cách hàng ngàn cây số, nhìn dáng vẻ có lẽ vẫn chưa làm hòa được.
Dương Trí thiên vị, ngạo nghễ hất cằm lên: "Tuyên Tuyên đi thôi."
"Vâng, em tới đây." Một ánh mắt Tuyên Dụ cũng không cho Úc Văn Yến, cô bước nhanh chạy về phía Dương Trí.
Dương Trí đi phía sau Tuyên Dụ, ngăn cách Úc Văn Yến và Ngụy Tiểu Sùng đang đi theo phía sau, dáng vẻ bao che con nhỏ, xuống đến đất bằng, anh ấy chỉ huy bọn họ như chuyện đương nhiên: "Vali màu xanh đậm là của Tuyên Tuyên , vali màu đỏ sậm là của tôi, làm phiền các cậu hỗ trợ sắp xếp cho đúng."
Không đợi bọn họ nói được hay không, Dương Trí đã đi đến bên cạnh Tuyên Dụ, nói: "Em qua đây một lát, bác sĩ Hạ có chuyện muốn nói với em."
Tuyên Dụ đi theo Dương Trí đến mái hiên phía trước.
Mấy người Ngụy Tiểu Sùng đợi tài xế dỡ hành lý, thầm nghĩ chẳng lẽ công việc tiếp đón chính là chạy việc vặt sao? Hình ảnh nâng chén cùng chúc mừng, hài hòa ăn bữa tối thịnh soạn trong tưởng tượng của cậu ấy hoàn toàn bị phá nát.
Ngụy Tiểu Sùng lấy tay che miệng, nhỏ giọng hỏi: "Anh Yến, anh và chị dâu trước khi kết hôn, có phải rất hay "trêu ong dụ bướm" không."
Từ không khí giương cung bạt kiếm giữa bọn họ để phán đoán, hẳn là ở giữa đã có một đoạn tình cảm…… thoáng qua?
"Hỏi ít thôi, rảnh rỗi không có việc gì làm thì đi viết thêm vài phần tài liệu chuyên môn nữa đi, rèn luyện thêm cho kỹ năng văn thư còn chưa bằng ai ấy?" Úc Văn Yến vốn đang tích tụ ấm ức trong lòng, ai đến đáp lời cũng bị mắng cho vài câu.
Một mũi tên đâm trúng Ngụy Tiểu Sùng, khiến trái tim anh ấy đau nhói, không dám hỏi thêm gì nữa.
Trong lúc chờ nhận phòng, Dương Trí vẫn lôi kéo Tuyên Dụ và bác sĩ Hạ nhiệt tình trò chuyện, cố gắng cho cô có cơ hội đi dạo cùng đội ngũ điều trị, mở mang tầm mắt.
"Bác sĩ Hạ đã đi qua rất nhiều quốc gia, giao lưu với nhiều người, em nên học hỏi nhiều từ anh ấy." Dương Trí rất nhiệt tình.
Bác sĩ Hạ mỉm cười: "Giáo sư Dương khách sáo rồi, anh còn đi nhiều hơn tôi."
Dương Trí: "Mấy ngày tới bọn họ sẽ tới phòng khám, em cũng cùng tới đi?"
Tuyên Dụ kinh ngạc: "Em cũng đi ạ? Không tiện lắm đâu."
"Tiện chứ, nếu cô muốn đi thì cứ nói với tôi một tiếng." Bác sĩ Hạ vô cùng hoan nghênh Tuyên Dụ đi cùng bọn họ, vừa hay họ đang thiếu người, có thể làm cộng tác viên tình nguyện.
Tuyên Dụ cúi đầu cảm ơn.
Úc Văn Yến nghiêng người dựa vào quầy phục vụ, một tay tỳ lên bàn đá cẩm thạch, thu hết tương tác và hành động giữa bọn họ vào đáy mắt, sau đó lại liếc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm trên người, hỏi Ngụy Tiểu Sùng đang trao đổi với về chuyện nhận phòng với người phục vụ: "Bàn là của cậu đâu?"
"Hả?" Ngụy Tiểu Sùng không phản ứng kịp.
Úc Văn Yến: "Cho tôi mượn."
Ngụy Tiểu Sùng: "Anh không có à?"
"Hỏng rồi, vẫn chưa mua cái mới." Úc Văn Yến vỗ vỗ bụi bặm vô tình dính phải trước người.
Ngụy Tiểu Sùng không nghĩ ra, nghi ngờ sao anh lại đột nhiên trở nên cẩn thận như vậy, ngài đại sứ đã không ít lần nói anh ăn mặc quá tùy ý, nhưng anh cũng không quan tâm, chẳng lẽ bây giờ là thực sự muốn ra tay với cô gái Tiểu Tuyên à?
"Anh Yến, cô giáo Tiểu Tuyên còn chưa chia tay bạn trai, chúng ta không thể làm loạn được." Ngụy Tiểu Sùng nhắc nhở.
Úc Văn Yến nhíu mày: "Đầu óc cậu hỏng rồi à?" Nghĩ cái gì không biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!