Buổi sáng Tuyên Dụ đi tới quán cà phê mà cô đã hẹn với Mạnh Thanh Dã, gọi một ly cà phê, ngồi xuống rồi lấy laptop ra.
Mới vừa mở máy Đường Phục Tông đã gửi tin nhắn tới thì được mở ra.
Đường Phục Tông:[Điện thoại di động của cậu ấy đã tắt, không trả lời.]
Trong ba tháng qua, có lẽ là do hy vọng rồi lại thất vọng quá nhiều lần, khi lại nhìn thấy ba chữ không trả lời, tôi đã không còn chút cảm giác nào gì nữa.
Tuyên Dụ gõ "Cám ơn" vào chỗ nhập tin nhắn chuẩn bị gửi đi, Đường Phục Tông nói:[Anh có tìm một người bạn hỏi thăm thử, người khác không sao, chắc là do nhiệm vụ có tính bảo mật rất cao, nên không thể liên lạc với bên ngoài.]
Tuyên Dụ:[Dạ, em tin anh.]
Cô không còn ai để có thể tin tưởng nữa, cũng không thể chạy đến đơn vị yêu cầu trả lời.
Đường Phục Tông:[Về chuyện đơn đăng ký của em, anh khuyên em nên nộp đơn ở nước ngoài, em cũng không thể đợi mãi ở trong nước, đi ra ngoài nhiều hơn chút.]
Tuyên Dụ:[Dạ, em nghe anh.]
Đường Phục Tông:[Anh sẽ gửi cho em danh sách các trường học, em dành chút thời gian tìm hiểu, có các mẫu đơn đăng ký trong đó được đóng gói trong file nén.]
Tuyên Dụ:[Dạ được.]
Đường Phục Tông nghi ngờ hỏi:[Sao anh nói gì em cũng đều trả lời "dạ" hết vậy, em cũng nên tự phán đoán xem đó là tốt hay xấu chứ.]
Tuyên Dụ:[Anh cũng không thể vô duyên vô cớ quan tâm đến em.]
Đường Phục Tông bỗng nhiên không trả lời tin nhắn, Tuyên Dụ đưa cho anh ấy một cái bậc thang:[Tấm lòng của mẹ già, luôn luôn lo lắng cho bầy con thơ, anh chắc chắn sẽ không hại em.]
Lần này Đường Phục Tông trả lời rất nhanh:[Đúng đúng đúng, anh nói nhiều, anh lắm lời.]
Tuyên Dụ:[Được rồi, không làm trễ nãi công việc của anh nữa, em tiếp tục viết luận văn đây.]
Đường Phục Tông ngăn Tuyên Dụ offline, hỏi:[Hè này đến công ty của anh thực tập được không? Đi thêm vài hội nghị để làm quen với một vài người trong ngành đi.]
Tuyên Dụ từ chối:[Không được, thầy của em đã sắp xếp cho em một kỳ thực tập vào mùa hè này.]
Đường Phục Tông:[Được rồi, thầy của các em sắp xếp thì sẽ không tệ đâu, cố gắng lên.]
Đường Phục Tông nói rất nhiều, có thể sẽ chuyển sang một chủ đề mới, Tuyên Dụ gửi một cái biểu tượng cảm xúc, kết thúc cuộc trò chuyện, đặt wechat ở chế độ không thông báo tin nhắn mới, yên tĩnh viết luận văn một lúc.
Mạnh Thanh Dã tới muộn, chạy chậm tới rồi lau mồ hôi trên trán, thở hổn hển nói: "Xin lỗi Tuyên Tuyên, đường từ công ty đến đây bị kẹt xe, chị tới trễ."
"Không sao, em đã gọi trà sữa camellia cho chị rồi." Tuyên Dụ đẩy một cốc trà sữa lớn về phía Mạnh Thanh Dã.
Cô ấy cắm ống hút vào uống một ngụm lớn, uống được một phần ba ly mới thở một hơi dài nhẹ nhõm: "Chị sống lại rồi!"
Tuyên Dụ hỏi: "Chuyện công việc đã quyết định xong chưa?"
"Xong cả rồi, chị đã ký bản quyền dịch thuật với nhà xuất bản, xem như làm việc ở nhà." Mạnh Thanh Dã không hứng thú lắm với công việc của bản thân, nói bằng giọng điệu bình thường, nói tới một phần công việc khác, vẻ mặt tươi cười: "Chị bắt đầu trở thành một blogger chia sẻ cuộc sống hằng ngày và chuyện học tập vào nửa cuối năm ngoái, chị đã trở nên hot một chút từ hai tháng trước."
"Hôm nay chị hẹn em ra đây là để nói chuyện này sao?" Tuyên Dụ định hôm nay sẽ ở nhà viết luận văn, nhưng hôm trước Mạnh Thanh Dã tìm cô, muốn nói chuyện với cô.
Mạnh Thanh Dã gật đầu: "Trước mắt chị không để lộ mặt, cũng không tiện công khai, lỡ như làm không tốt, số liệu quá thấp, sẽ làm mất mặt Tiểu Dương nhà chúng ta."
Tuyên Dụ đóng laptop lại: "Nói đi, em có có thể giúp được gì."
"Những người hâm mộ theo dõi chị đều là những người học ngôn ngữ, mọi người để lại lời tin nhắn ở phần bình luận rằng muốn nghe phương pháp học tập cùng với một số lời chia sẻ kinh nghiệm từ các thiên tài xung quanh chị." Mạnh Thanh Dã chấp tay lại, làm ra vẻ mặt tràn đầy mong đợi: "Em, em chính là thiên tài học tập đầu tiên chị muốn phỏng vấn."
"Em cũng không phải là thiên tài học tập gì cả, nếu như chị có thể phỏng vấn Tiểu Dương, vậy thì sẽ có nhiều thứ để xem hơn đấy." Tuyên Dụ đề nghị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!