Tuyên Dụ vội mở cửa, ấn nút thang máy đi xuống tận mấy lần rồi nhanh chân chạy vào khi cửa thang máy vừa mở.
Tiếng bước chân vang lên trong phòng, Úc Văn Yến đuổi theo nhưng không kịp. Cửa thang máy đóng lại làm gián đoạn tầm nhìn.
Tuyên Dụ dựa vào góc tường lau khô nước mắt, nỗi buồn trong lòng quá mãnh liệt làm cô đau đến không thở được, chỉ bất lực nấc lên để không khí vào phổi.
Thang máy xuống tầng một, cửa từ từ mở ra, Tuyên Dụ sững sờ mấy giây khi nhìn thấy vị khách không mời mà đến. Cảm giác đó như thể vô tình vặn vòi sen khi mùa đông tới, nước chưa kịp ấm đã xối lên đầu, chật vật lạnh lẽo.
Cô vội quay lưng ôm chặt túi vải, nghiêng người bước đi.
Tưởng đâu sẽ thành công thoát thân, nhưng còn chưa đi được bước thứ hai thì Kha Hồng Ngọc đứng sau đã lên tiếng: "Ở đây cũng không có người khác, cần gì giả bộ không quen."
Tuyên Dụ dừng bước, cất giọng buồn rầu: "Chúng ta hãy cứ không quen biết nhau thì hơn."
"Cô cũng nhận thức được chuyện này à, tôi cứ tưởng cô không." Kha Hồng Ngọc cười, "Nếu đã vậy, cô không nên tới gần Văn Yến nữa."
Kha Hồng Ngọc đặt tay trước người, cất giọng dương dương tự đắc: "Tôi nghe chuyện ở trường cô rồi, cô là người hiểu chuyện, xử lý cùng một chuyện đến lần thứ hai thì phải khéo léo hơn."
"Đã phiền bà lo lắng rồi." Tuyên Dụ nhấc chân rời bước.
Kha Hồng Ngọc đã quen được người ta tâng bốc, rất ghét người khác dùng giọng điệu lạnh nhạt thờ ơ nói chuyện với bà ấy, bèn cao giọng: "Tuyên Dụ, năm đó là cô từ bỏ Úc Văn Yến, người sai chính là cô."
Tuyên Dụ cắn chặt môi dưới khi nghe được câu này, tấm thân không khỏi run rẩy, nhanh chân chạy trốn khỏi không gian ngột ngạt.
Bước khỏi tòa nhà, cảm xúc của Tuyên Dụ vỡ vụn, tim đau nhói, nước mắt không kìm được mà thấp giọng trào luôn.
Cô thầm nghĩ——
Phải, cô là tội đồ, là người luôn làm Úc Văn Yến tổn thương.
Kha Hồng Ngọc nhìn bóng lưng cô gái chạy xa mà không giải tỏa được cơn tức trong lòng, phải hít sâu vài lần mới bình tĩnh được.
Bà ấy vừa quay người thì đã thấy Úc Văn Yến đứng bên cửa thang máy, vẻ mặt anh u ám, đôi mắt lạnh lùng.
Kha Hồng Ngọc gạt hết cơn giận, tươi cười bước sang: "Cháu vội vã trốn khỏi nhà bà, hẳn vẫn chưa ăn cơm. Đi công tác bấy lâu, cơm nước bên ngoài sao bằng món nhà làm cho được. Bà ngoại có đóng hộp mang đến cho cháu. Nào, bà cháu mình vào nhà thôi."
Úc Văn Yến thờ ơ liếc nhìn bà ngoại, sau đó sải bước ra ngoài.
Kha Hồng Ngọc kéo tay anh: "Cháu đi đâu?"
"Cháu đuổi theo cô ấy." Giọng Úc Văn Yến nặng nề như cố kìm nén điều gì đó.
Nụ cười trên môi Kha Hồng Ngọc vụt tắt: "Đuổi theo cô ấy làm gì? Ba lần bốn lượt bỏ cháu đi, cháu vẫn chưa nhận ra cô ấy là loại người gì sao?"
"Phải, cháu không nhận ra, cháu còn không biết bà ngoại mình là người như thế nào." Úc Văn Yến thấy thật nực cười, cái hôm đi họp mặt chúc Tết nhưng vô tình gặp bà ngoại, rõ ràng anh đã nhận ra Tuyên Dụ có gì đó không ổn. Nhưng lại bị niềm vui che mờ đôi mắt, chỉ cho rằng cô không được khỏe.
Nực cười nhất là, hai người họ đã biết nhau từ trước, vậy mà anh còn định giới thiệu cô ấy với bà ấy, ngỡ rằng sẽ được bà ấy chúc phúc. Hẳn Tuyên Dụ lúc đó đã phải đau khổ lắm, chỉ sợ phá hỏng bầu không khí, cô vờ như chẳng quan tâm để tránh làm quan hệ giữa hai bà cháu anh xấu đi.
Kha Hồng Ngọc tức giận chỉ tay ra phía cửa: "Úc Văn Yến, cháu cãi lại bà mình chỉ vì cô ấy sao? Cô ấy ranh ma lắm, bố vừa gặp chuyện thì đã lợi dụng cháu, muốn cháu giúp đỡ móc nối quan hệ mà không màng đến sự sống chết của cháu. Ngày đó đám công nhân tụ tập gây rối, suýt nữa đã đến đơn vị của cháu làm ầm. Nếu không nhờ bà ra mặt thì chẳng những gia đình cháu bị kiểm điểm chính trị, mà nhà họ Văn cũng sẽ bị cuốn theo.
Cháu có hiểu mức độ nghiêm trọng của chuyện này không?"
"Bà đem chuyện này ra đe dọa cô ấy?" Mắt Úc Văn Yến tối sầm phủ đầy băng giá.
Anh luôn cho rằng Tuyên Dụ thật xấu xa, hôm qua còn nói sẽ bên anh mãi mãi, hôm sau đã đòi chia tay. Hóa ra đây mới chính là "Giọt nước tràn ly" trong lòng cô.
—Tương lai của anh.
Cô yêu quý lý tưởng của anh hơn bất kỳ ai, là người đầu tiên nói sẽ cùng anh thực hiện giấc mơ trở thành nhà ngoại giao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!