Chương 42: Không xứng được anh đối xử tốt đến vậy

Mạnh Thanh Dã đang chuẩn bị gọi điện thì di động trên tay bị cướp mất. Vừa ngẩng đầu đã thấy Tuyên Dụ hai mắt đỏ ngầu. Dẫu biết Tuyên Dụ không trút giận vào mình, nhưng giọng Mạnh Thanh Dã không nén được cơn run rẩy: "Tuyên Tuyên…… Chị chỉ muốn tìm người giúp em thôi."

"Đừng nói chuyện này cho Úc Văn Yến biết." Tuyên Dụ tắt màn hình đang bấm số điện thoại, ngón tay hãy còn run bần bật, "Anh ấy bận rộn nhiều việc, em không muốn gây phiền."

Mạnh Thanh Dã dò xét biểu cảm của Tuyên Dụ rồi cẩn trọng hỏi: "Tuyên Tuyên, em nói em nghĩ đến một người, là ai?"

"Cho em xem tài liệu trước đi, rồi em nói với chị." Vừa nãy Tuyên Dụ đã quá mức bốc đồng. Lúc bước về phía thang máy còn nghĩ tới việc đập nồi dìm thuyền không để ai sống yên. Nhưng chút lý trí sau cùng đã giữ cô lại.

Cô có thể bất chấp hậu quả, nhưng Úc Văn Yến thì không.

Không còn là đứa trẻ mười mấy tuổi vừa chập chững bước vào đời, cô không thể hành sự theo cảm tính, lúc giải quyết chuyện thì không nên để lại điểm yếu khắp nơi, phải giảm mức độ tổn thất đến mức thấp nhất.

Chuyện này bị làm um lên sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh cá nhân của Úc Văn Yến. Nếu  anh bị đơn vị liệt vào danh sách đen thì đường tương lai mai sau sẽ rất khó khăn.

Tuyên Dụ hít sâu, không ngừng nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh, bình tĩnh mới giải quyết được vấn đề, không nên kích động.

Mạnh Thanh Dã thấy Tuyên Dụ đã bình tĩnh hơn nhiều mới vội nói: "Được được được, chờ chị một chút, em đừng kích động nha."

Lát sau, Bí thư Đoàn ủy và Hội trưởng cũng đến.

Trong phòng hội nghị, Tuyên Dụ nhận văn kiện đặt trong túi da từ tay họ, đống tài liệu kia dày khoảng 1cm, cho thấy đối phương đã chuẩn bị rất kỹ.

Cả ba lẳng lặng một bên, chờ Tuyên Dụ đọc xong tài liệu tố cáo.

Mạnh Thanh Dã là đàn chị của Tuyên Dụ, tương đối thân thiết nên Bí thư Đoàn ủy có ý bảo cô hỏi chuyện trước.

"Tuyên Tuyên, em có đoán ra là ai không?" Mạnh Thanh Dã dò hỏi.

Tuyên Dụ so sánh hai tập tài liệu, đọc kỹ từng trang, hoàn toàn đắm chìm vào đó nên không trả lời.

Thầy phụ trách Đoàn siết chặt hai tay, trong lòng lo lắng, cân nhắc việc lựa chọn từ ngữ, nói: "Tiểu Tuyên, số giấy tờ này chưa đủ đánh rớt tư cách xét tuyển của em, nhưng sóng gió dư luận khó dẹp yên. Mục đích của tờ đơn tố cáo quá rõ ràng nên chúng tôi lo sẽ phát sinh chuyện không hay, liên hệ em đến cùng thảo luận giải quyết chuyện này."

"Dạ, em đã biết." Tuyên Dụ đóng tập tài liệu lại, "Người nọ vốn có thể tố cáo trước lúc danh sách được công bố, nhưng lại cố tình gửi tài liệu trong thời gian này, mục đích chính là muốn em chủ động rút lui."

Mạnh Thanh Dã sốt ruột nói: "Dù Tuyên Tuyên có rút lui hay không thì cũng gây tranh cãi thôi."

"Nếu không rút lui thì chuyện này sẽ bị phơi bày." Hội trưởng khó xử, chỉ vào tài liệu Tuyên Dụ đang cầm trong tay, lại nói tiếp: "Nhưng nếu cô ấy rút lui, cũng chỉ có chuyện lần trước bị lôi ra mổ xẻ thôi."

"Không thể nào!" Mạnh Thanh Dã là người đầu tiên phản bác, nói đỡ cho Tuyên Dụ: "Tuyên Tuyên không làm sai chuyện gì, sao phải chọn một tội danh để gánh chịu chứ."

Hội trưởng cũng biết lời mình nói ra hơi thiếu tình người. Nhưng anh ta không thể không suy nghĩ cho đại cuộc, đứng từ góc độ có ích cho nhà trường và Hội sinh viên.

Mạnh Thanh Dã hiểu mỗi người có một lập trường, không ai sai cả, nhưng chả nhẽ người sai lại là Tuyên Dụ.

Cô ấy không cam lòng, bước qua kéo tay Tuyên Dụ rồi cất giọng hung tợn: "Ức hiếp người quá đáng, Tuyên Tuyên, chị em mình gọi cho giáo sư Dương đi."

Tuyên Dụ lắc đầu, Dương Trí biết đồng nghĩa với việc Úc Văn Yến cũng biết, và người nhà họ Úc sẽ hay tin.

"Đã là giờ nào rồi em còn bận tâm mấy chuyện đó!" Mạnh Thanh Dã giận muốn giơ chân, chỉ hận không thể xé tan đống tài liệu kia.

Tiếng gõ cửa cắt ngang trận tranh luận của họ.

Tuyên Dụ quay đầu, ngạc nhiên suýt trợn to mắt, "Tả Ninh, sao em lại đến đây?"

"Xin lỗi Tuyên Tuyên, chị sợ em kích động quá mức nên đã báo tin cho người nhà em biết." Mạnh Thanh Dã xin được số điện thoại của Trần Tả Ninh nên gọi cô ấy đến.

"Hôm nay em không có ca trực sáng sao?" Tuyên Dụ hỏi.

Mặt Trần Tả Ninh lạnh băng, bước đến bên Tuyên Dụ: "Chuyện đó không quan trọng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!