Chương 41: Cô không muốn buông tay

Tuyên Dụ không ngờ cuộc đời cô lại gặp phải chuyện mà cô không muốn xảy ra nhất, thầm nghĩ ông trời quả thật trêu ngươi, càng là chuyện cô kháng cự chống đối thì nhất định sẽ xảy đến. Còn đáng sợ hơn định luật Murphy.

"Em không sao chứ?" Úc Văn Yến cúi đầu nhìn cô.

Tuyên Dụ cúi thấp đầu, từ góc nhìn của Úc Văn Yến, anh không thấy được biểu cảm choáng váng gần như chết lặng của Tuyên Dụ.

"Tiểu Yến?" Kha Hồng Ngọc dừng bước, bà ấy không ngạc nhiên khi tình cờ gặp Úc Văn Yến ở đây, cũng không ngạc nhiên khi gặp Tuyên Dụ. Nhưng khi thấy họ ở bên nhau bà ấy sững lại mấy giây. Khi nhìn về phía Tuyên Dụ đồng tử bà ấy co lại, ánh mắt thâm trầm hẳn.

Úc Văn Yến ngẩng mặt nhìn sang, giọng hơi lạnh nhạt: "Bà ngoại, sao bà lại ở đây?"

"Bà đến dự tiệc sinh nhật cháu gái một người bạn." Ánh mắt Kha Hồng Ngọc vẫn ghim chặt lên gương mặt Tuyên Dụ, cho rằng đã nhận nhầm người.

Bà ấy chú ý thấy tay của Úc Văn Yến vẫn đặt trên vai Tuyên Dụ, siết chặt không rời, có thể thấy mối quan hệ của họ bây giờ đang rất thân mật.

Kha Hồng Ngọc khôi phục vẻ bình tĩnh, thư thả rảo bước lên phía trước.

"Đây là bà ngoại của anh ạ?" Tuyên Dụ ngẩng đầu hỏi Úc Văn Yến, nở một nụ cười mà ý vui chẳng lan tới đáy mắt, giống hệt biểu cảm khi phải đối phó với những bữa tiệc mà cô không thích.

Úc Văn Yến không bóc trần sự ngụy trang vụng về của cô, anh chỉ nghĩ việc gặp người lớn trong nhà anh quá đột ngột đã làm cô sợ.

"Ừm." Úc Văn Yến ghé sát vào người cô, đổi từ vịn vai sang ôm nhưng bị cô đẩy tay ra.

Tuyên Dụ cười: "Em có việc gấp, hai người trò chuyện trước đi nhé."

Nói xong cô quay lưng chạy ra ngoài, giả bộ như đang gấp đi vệ sinh.

Kha Hồng Ngọc nhìn theo tầm mắt cháu trai, nhận ra sự lo âu của anh nên chỉ hỏi chuyện cháu mình, không đề cập tới Tuyên Dụ đã bỏ đi đột ngột: "Sao cháu lại ở đây?"

Tâm trí của Úc Văn Yến đã sớm bay theo Tuyên Dụ, không con tập trung vào tình hình hiện tại nữa, anh trả lời: "Cháu đến tham gia buổi tiệc mừng năm mới của đơn vị."

"Của đơn vị? Không từ chức nữa sao?" Kha Hồng Ngọc cau mày, cũng vì chuyện từ chức mà mấy ngày trước giữa hai bà cháu có chút tranh cãi không vui.

Dường như bà ấy đã hiểu ra chuyện gì đó, hơi xoay người nhìn sang hướng Tuyên Dụ vừa bỏ đi. Lại nghĩ nếu cô mở miệng khuyên nhủ thì không cần bất kỳ lý do gì cũng sẽ hiệu quả.

"Cháu chưa nghĩ kỹ ạ." Úc Văn Yến đỡ vai Kha Hồng Ngọc, dìu bà ấy đến đại sảnh đối diện, cười nói: "Chắc mọi người đều đang chờ bà đấy, hôm khác chúng ta trò chuyện sau ạ."

Đương nhiên Kha Hồng Ngọc biết cháu trai mình muốn đi tìm cô gái lúc nãy, bà ấy hừ khẽ: "Đừng dẻo miệng lừa gạt bà già này, cả tháng trời chẳng thấy bóng cháu lấy một lần."

"Bà yên tâm, cháu nói được làm được." Úc Văn Yến chủ động giúp bà mở cửa, làm động tác mời: "Quý bà Kha, xin mời."

Kha Hồng Ngọc siết chặt chiếc khăn choàng hơn, cười nói: "Thằng cháu láu cá."

Úc Văn Yến tiễn bà ngoại xong thì rảo bước ra ngoài.

Khi tìm được nhà vệ sinh gần nhất, anh gọi điện thoại cho Tuyên Dụ.

Nghe có tiếng chuông điện thoại vang lên từ bên trong, bấy giờ Úc Văn Yến mới thở phào nhẹ nhõm. Thầm nghĩ cô không bỏ của chạy lấy người là tốt rồi.

Tuyên Dụ đang đứng cạnh bồn rửa tay, tiếng chuông vang lên bất thình mình làm cô giật mình.

Màn hình điện thoại báo người gọi là: Úc Văn Yến.

Tâm trạng Tuyên Dụ đang cực kỳ tồi tệ, chỉ sợ để lộ sơ hở trước mặt Úc Văn Yến. Cô nắm chặt điện thoại tới mức tay trắng bệch, còn cắn môi đến in hằn dấu răng.

Lý trí mách bảo cô rằng nếu không muốn anh nhận ra có điều không ổn thì hãy nghe điện thoại. Vì vậy Tuyên Dụ gồng hết sức mình để ép bản thân bình tĩnh.

"Em đây, sao thế ạ?" Tuyên Dụ mở vòi nước, cố tình tạo tiếng động để Úc Văn Yến tin mình thật sự chỉ muốn đi vệ sinh.

Cô nghe rõ tiếng thở phào nhẹ nhõm của anh: "Em khó chịu trong người sao? Em đi vội quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!