Chương 34: “Đêm nay tới nhà anh?”

Tuyên Dụ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của anh, vùi đầu đánh chữ:[Anh tới phòng học làm gì?]

Úc Văn Yến lười biếng đứng đó, hoà nhập hoàn hảo với sinh viên qua lại, chẳng hề lạc quẻ.

Úc Văn Yến:[Đón em tan lớp.]

Đột nhiên Tuyên Dụ tóm chặt quần. Đây cũng không phải lần đầu tiên Úc Văn Yến đón cô tan lớp, nhưng hiện tại, khi nghe được câu nói vẫn như ngày nào, trong lòng cô lại bay lên từng bong bóng nhỏ màu hồng.

Có chút ngọt ngào.

Tuyên Dụ chú ý tới anh đang đi về phía này thì vội vội vàng vàng gửi lại một câu:[Anh đừng qua đây!]

Úc Văn Yến dừng lại:[Vậy anh đi đâu?]

Tuyên Dụ[Anh cứ tìm một quán cafe nào đó ở gần cổng Tây, hoặc là tìm phòng học trống nào đó đợi đi.]

Úc Văn Yến rất không tình nguyện.

Chỉ một lát nữa là đến thời gian lên lớp, Tuyên Dụ nói:[Tiểu Dương sẽ nhận ra anh, anh tới quán cafe đợi đi, tan học em lập tức đi tìm anh.]

Úc Văn Yến:[Cho nên, bây giờ chúng ta đang yêu đương vụng trộm à?]

Nhưng sau đó anh lập tức thu hồi, gửi thêm một tin nhắn nữa.

Úc Văn Yến:[Nếu gây ra phiền phức cho em, thì cứ theo em nói vậy.]

Đằng sau câu nói này có thể thấy rõ ràng Tuyên Dụ đang cau mày, bản chất Úc Văn Yến đúng là trà xanh mà!

Nhưng hết lần này tới lần khác, cô vẫn dính chiêu này...

Tuyên Dụ kiên nhẫn giảng giải:[Tiểu Dương thích buôn chuyện, nếu biết chúng ta đang ở bên nhau, có thể ngày mai sẽ truyền khắp học viện ngoại giao mất, đợi ổn định rồi nói sau. Em tuyệt đối không có tâm tư khác, chỉ là cảm thấy có chút không đối phó nổi thôi.]

Giải thích đến câu sau, chính cô cũng cảm thấy áy náy.

Nghĩ lại thì, cô cũng đâu có sai, ai yêu đương mà chẳng đợi đến khi ổn định một chút thì mới lựa chọn công khai.

Úc Văn Yến cũng chỉ là muốn trêu chọc Tuyên Dụ một chút, qua cửa kính thấy được mỗi lần cô gõ được vài chữ đều sờ lên gáy, cho thấy rõ ràng cô cũng rất lo lắng, cũng phải cân nhắc xem nên trả lời thế nào, là bị anh làm khó rồi.

Úc Văn Yến:[Được, nghe lời em, lên lớp cho tốt.]

Úc Văn Yến mới vừa rời đi thì Dương Trí đã nhanh nhẹn bước vào lớp học, tràn đầy năng lượng, cởi áo khoác xuống, bên trong là áo sơmi màu lam phối hợp với quần tây, là dáng vẻ học giả điển hình.

"Chúng ta nghe viết trước, sau đó sẽ học đối thoại." Dương Trí cười nói.

Phía dưới là một loạt tiếng kêu r. ên, Dương Trí phủi tay: "Các vị trụ cột, đây là môn chuyên ngành, cảm phiền nhận thức thực tế một chút."

Bởi vì Dương Trí tính tình hiền hoà, nên các bạn học dám ở trên lớp anh ấy to gan nói ra suy nghĩ của mình: "Giáo sư, lần trước sau kỳ nghỉ ngắn, vừa vào tiết chưa đầy năm phút thầy đã cho kiểm tra."

Dương Trí hỏi một câu và yêu cầu trả lời nhanh, trong vòng ba giây nếu không trả lời được thì sẽ lập tức chuyển sang người tiếp theo, kiểu lớp học ngôn ngữ nhỏ tầm 50 người thì trong vòng 5 phút có thể lược qua hết một vòng.

"Lát nữa em lên đầu tiên." Dương Trí cười hiền lành: "Càng e ngại thì càng phải vượt qua."

Bạn học không dám lên tiếng nữa, chỉ đành thành thật lấy sách nghe viết ra.

Dương Trí thấy mọi người đều đã chuẩn bị xong thì bắt đầu đọc từ đơn, chép một hơi 40 từ, tiếp theo là luyện tập đối thoại, chọn ngẫu nhiên một bạn học cùng anh ấy tiến hành đối thoại.

Chưa đến nửa tiết học, không khí lớp học đã âm u đầy chết chóc.

Trong lớp có vài người đối thoại lắp bắp, nhưng Dương Trí cũng không tức giận, so với những bài tập trong sách giáo khoa, việc thực hành trực tiếp có thể tăng khả năng tiếp thu và dễ hiểu hơn nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!