Tuyên Dụ rụt về phía sau, Úc Văn Yến đứng dậy, đứng ở phía trước cô, tay chống bên hai tay cô.
Nụ hôn của anh cực kỳ nóng bỏng, càng ngày càng kịch liệt, khi ý thức được có thể sẽ làm tổn thương cô, anh đã đổi thành m. út thật dịu dàng.
Tuyên Dụ bị hôn đến mức thở hổn hển, run chân đứng không vững, còn cho rằng anh sẽ bỏ qua cho cô.
Nhưng anh bóp lấy eo cô, ôm cô ngồi lên nắp capo, đứng gi. ữa hai chân cô, giữ chặt lấy phần sau gáy, khiến nụ hôn càng thêm sâu.
Toàn thân cô nóng lên, loại cảm giác khó cưỡng đó đang bùng nổ trong lòng, tay cô yếu ớt đặt lên vai anh.
Pháo hoa đã kết thúc, nhưng nụ hôn vẫn còn tiếp tục.
Bên đường cái ven sườn núi không người, vạn vật yên lặng, bọn họ như một đám lửa lộng lẫy bùng cháy dữ đội trong đêm.
Lúc hôn cô trong bệnh viện, anh đã kiềm chế rất nhiều, lúc này cũng thế, muốn nhưng lại sợ sẽ dọa cô, càng không ngừng kéo lý trí của mình lại, tự nhủ mình phải dịu dàng hơn, dịu dàng hơn một chút, cô sợ đau.
Trước khi súng cướp cò, anh mới khẽ buông cô ra, âu yếm nhìn vào đôi mắt ngấn nước của cô, không nỡ rời bỏ một tí, chống lên trán cô, cẩn thận ôm vào lòng, nghẹn ngào nói không nên lời.
Tuyên Dụ không thở nổi, Úc Văn Yến vén mớ tóc rối loạn trên trán cô ra, ánh mắt nhẹ nhàng vu. ốt ve khuôn mặt cô.
Đôi mắt đào hoa gợn sóng kiều diễm, hiện lên từng ánh sáng vụn vặt, Úc Văn Yến nghiêng người, hôn lên đôi mắt cô.
Tuyên Dụ từ từ nhắm hai mắt lại, hồi lâu sau mới mở ra. Bởi vì đang ngồi trên nắp capo, khung xe khá cao, nên cô đang cao hơn anh một chút, từ phía trên nhìn xuống.
Lúc này, trái tim anh tràn ngập là cô, anh thành kính hôn lên đầu ngón tay cô, như một đệ tử sùng đạo đã vượt ngàn dặm đường, bôn ba khắp núi sông, cuối cùng cũng tìm được ngôi đền, hôn lên đầu ngón tay của vị thần.
Anh rất quan tâm đến cô...
Vô cùng, vô cùng, vô cùng quan tâm!
—— Đây là điều cô có thể đọc được trong đôi mắt anh.
Tất cả các giác quan của cô đều bị tình cảm mãnh liệt của anh vây lấy, trái tim đang đập loạn trong lồng ng. ực cô, phản ứng vang dội rất mạnh mẽ.
Úc Văn Yến táo bạo nắm lấy tay cô đặt nó vào vị trí của trái tim mình.
"Tuyên Dụ, nếu tiếp tục hôn, có thể anh sẽ chết vì tim đập quá nhanh mất."
Câu nói này khiến Tuyên Dụ thích thú, cô hơi ngửa ra sau bật cười ra tiếng, Úc Văn Yến đưa tay đỡ lấy eo cô, tránh cô ngã xuống.
Phát hiện tiếng cười của mình có chút không bình thường. Tuyên Dụ nói: "Những chuyện anh nói em đều cảm thấy rất buồn cười."
Úc Văn Yến: "Anh vốn rất hài hước vui tính nhé."
Lại còn tự dát vàng lên mặt mình nữa. Tuyên Dụ cười quá dữ dội nên đã ho mấy lần.
Ngược lại đã khiến Úc Văn Yến bật cười, rồi anh ôm cô vào trong lòng.
Cảm giác mất đi rồi lại có được quá mãnh liệt, khiến anh vĩnh viễn không muốn buông tay.
Cuối cùng Tuyên Dụ cũng đã dám thoải mái đưa tay đáp lại cái ôm của anh, đặt lòng bàn tay của mình lên lưng anh, ôm lấy một lúc, rụt cổ một cái, nói: "Trời lạnh quá."
Úc Văn Yến vội vàng buông cô ra, đang muốn cởi áo khoác của anh để mặc lên cho cô thì lại cảm thấy hình như anh rất ngốc, không phải trong xe rất ấm áp hay sao?
Lên xe. Úc Văn Yến bế Tuyên Dụ đặt vào ghế lái phụ, sau đó mới vòng qua thân xe chạy đến ghế lái.
Tuyên Dụ nhìn dáng vẻ có phần chậm chạp của anh, chỉ lặng lẽ mỉm cười.
Việc đầu tiên Úc Văn Yến làm sau khi lên xe là bật máy sưởi lên mức tối đa, sau đó lấy chăn đắp lên chân cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!