Chương 31: Úc Văn Yến, anh trà xanh thật đấy

Trong ba năm qua, ba bó hoa bách hợp đều là của Úc Văn Yến?

Không phải anh vẫn luôn ở nước ngoài sao? Vậy mà anh lại quay về rồi còn đến gặp bà ngoại nữa. Tại sao anh không xuất hiện trước mặt cô?

Đột nhiên, đáy lòng Tuyên Dụ tự cười nhạo chính mình, vài lần đều không chạm mặt nhau chính là vì anh cố ý tránh né cô.

Lần đầu cô gặp lại anh ở trong thang máy, chắc chắn không phải là lần đầu tiên anh gặp cô.

Úc Văn Yến... Rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy?

Tuyên Dụ cất điện thoại di động đi, giấu hết tất cả cảm xúc lại, sẵn sàng đối mặt với Úc Văn Yến đang đi về phía cô.

Úc Văn Yến đút hai tay vào túi quần, lạnh lùng hỏi: "Em từ chối cùng tôi đi ăn trưa, chính là vì đi gặp anh ta?"

Người đàn ông vênh váo hung hăng, lúc nói chuyện còn vô thức khẽ nhếch cằm lên.

"Không phải anh bảo tôi đi gặp anh ta sao?" Tuyên Dụ hỏi lại, học theo cách nói chuyện của anh, không cam lòng tỏ ra yếu thế.

"Tôi? Tôi đâu có." Úc Văn Yến liều chết không thừa nhận.

Tuyên Dụ vạch trần: "Tối hôm qua anh nói với tôi nhiều như vậy, còn đột nhiên nhắc đến Đổng Húc Nghiêu, không phải là muốn nói cho tôi biết Đổng Húc Nghiêu đã làm gì đó khiến anh không vui à?"

Ngày ấy trên đường về, Úc Văn Yến – một người trưởng thành ổn định về mặt cảm xúc lại tỏ ra chán nản, e là do ảnh hưởng từ Đổng Húc Nghiêu.

"Tôi không nói, là tự em đoán đấy chứ." Úc Văn Yến không ngại bị nhìn thấu, nhưng tuyệt đối không thể thừa nhận, còn không quên bổ sung thêm một câu: "Lúc đó em cũng đã nói với tôi rồi còn gì, tôi đâu thể gây thêm phiền phức cho em được?"

Úc Văn Yến không thích dùng trợ từ ngữ khí, mà âm cuối trong câu nói này... quá cố ý, chắc chắn đã định thành tội danh rồi.

Tuyên Dụ đẩy anh ra, nhẹ nhàng nói: "Ừ, thấy anh suy nghĩ vì tôi như thế, vậy là do tôi hiểu nhầm rồi. Sau khi nói chuyện với Đổng Húc Nghiêu, tôi thấy anh ta cũng hiểu lầm, bây giờ đã giải quyết xong... "

"Được rồi, là tôi cố ý." Úc Văn Yến đi theo bên cạnh Tuyên Dụ: "Nhưng không nói dối nửa câu."

Vốn dĩ chính Đổng Húc Nghiêu gây sự với anh trước, còn anh chỉ dùng cách thức quang minh chính đại để nói cho Tuyên Dụ biết thôi.

"Úc Văn Yến, anh đúng là rất... trà xanh."

Nói xong Tuyên Dụ không có biểu cảm gì đi về phía trước, không tiếp lời.

Sau khi bước vào cầu thang, Úc Văn Yến kéo cô tới một góc, Tuyên Dụ hơi lảo đảo, rồi lao vào trong ngực anh, bị anh ôm chặt lấy. Chóp mũi thoang thoảng hương cam đắng trên người anh, rõ ràng là một mùi hương rất sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, nhưng vẫn khiến khuôn mặt cô ửng hồng.

"Giận rồi à?" Úc Văn Yến hỏi bên tai cô.

Tuyên Dụ vỗ nhẹ lên cánh tay anh: "Đang ở trong trường học, anh buông tay."

"Không buông." Úc Văn Yến nhất định muốn cô cho mình một đáp án: "Có phải em thật sự giận rồi không? Không thích tôi làm như vậy?"

"Anh rảnh lắm à?" Tuyên Dụ kéo giãn khoảng cách, nhìn anh bằng ánh mắt dò xét.

Úc Văn Yến gật đầu: "Theo lý mà nói thì không đi làm đúng là rất rảnh rỗi, nhưng gần đây tôi đang bận viết tài liệu."

Cho là anh đã từ bỏ suy nghĩ từ chức nên Tuyên Dụ hỏi: "Tài liệu gì?"

"Phương hướng nghiên cứu luận văn của em."

"Ờ... Cái này không cần anh lo." Tuyên Dụ cố thoát khỏi cái ôm ngày càng chặt hơn của anh.

Nhưng Úc Văn Yến lại ôm cô càng chặt hơn nữa: "Còn cả thư giới thiệu nữa."

"Anh thật sự muốn từ chức à?" Tuyên Dụ vội vàng hỏi lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!