Chương 30: Anh chạm nhẹ lòng bàn tay cô

Lại thêm ba ngày không liên lạc, bên ngoài trời mưa dầm không dứt, trên cửa sổ nhuộm một lớp sương mỏng. Tuyên Dụ yên lặng nhìn những giọt nước đọng lại trên cửa kính vẽ thành từng vệt nước.

Cô cảm thấy mình giống như một chiếc đồng hồ lớn đã ngừng dao động, còn Úc Văn Yến là bánh răng và trục vận hành. Nhưng vì dây cót không được lên nên cơ cấu thoát* mất năng lượng, thời gian đã ngừng lại.

(*Từ này "

" tạm dịch "cơ cấu thoát" có nghĩa là một thuật ngữ trong cơ khí, đặc biệt là trong đồng hồ cơ học. Nó chỉ cơ cấu thoát (escapement mechanism) của đồng hồ, có chức năng điều chỉnh và phân phối năng lượng từ lò xo hoặc trọng lực đến các bộ phận khác của đồng hồ để đảm bảo sự hoạt động chính xác và ổn định của đồng hồ.)

Hôm đó, cô đã trả lời thế nào nhỉ ——

"Anh cảm thấy không nên, vậy thì là không nên."

Úc Văn Yến thản nhiên cười, nói: "A Dụ, giờ phút này tôi cực kỳ dao động, do dự nghiêng về phía không nên, vậy mà… em lại khẳng định câu trả lời của tôi."

Sau đó anh không nói gì nữa, cả hai im lặng suốt đường về Kinh Bắc, đến lúc tạm biệt cũng chẳng nói với nhau một lời từ biệt.

Tuyên Dụ mở cửa ban công rồi nhìn về phía cây xương rồng phủ đầy bụi nhìn có vẻ héo úa nằm trong góc.

Quả thật không nổi bật chút nào. Cô cũng vậy.

Trần Tả Ninh đi từ trong phòng ra, cô ấy rót nước và uống xong ly nước rồi nhìn chằm chằm bóng lưng Tuyên Dụ. Suốt một phút trôi qua cô vẫn đứng yên bất động.

"Chị, nhìn gì vậy ạ?" Trần Tả Ninh ló đầu ra từ phía sau.

Tuyên Dụ đóng cửa lại: "Không có gì. Sao em không ngủ thêm một lúc nữa?"

"Ngày mai em phải chuyển đến khoa Tim Mạch nên em muốn đọc sách thêm một lúc." Trần Tả Ninh hỏi: "Bộ Ngoại Giao nhiều việc lắm ạ? Vài ngày gần đây em không thấy anh Yến đến tìm chị."

Đáy mắt Tuyên Dụ tăng thêm vài phần ưu sầu rồi trả lời một đáp án mà chính cô cũng thấy giả dối: "Bận lắm."

Gần đây Úc Văn Yến đang nghỉ bù ở nhà thong thả rảnh rỗi mà cũng không tìm gặp cô, xem ra đã chấp nhận điều không nên chấp nhận.

"Alo, anh Yến."

Trần Tả Ninh đột nhiên lên tiếng, đầm nước lặng – Tuyên Dụ đột nhiên khơi dậy sóng giữ, sự chú ý trong mắt cô tụ lại một chỗ rồi quay đầu nhìn sang.

"Tối nay nhà em gói sủi cảo, anh có đến ăn không?" đối diện với ánh mắt của Tuyên Dụ, Trần Tả Ninh không chút sợ hãi: "Chị em bảo em hỏi anh… Anh đến là được rồi… Buổi chiều đúng 6 giờ sẽ ăn cơm ạ."

Trần Tả Ninh hẹn Úc Văn Yến xong thì tắt máy, thản nhiên đối mặt: "Chị mắng em đi."

"Em…" Tuyên Dụ không biết phải làm sao với cô ấy, cũng không nỡ nói nặng lời: "Như vậy không phải sẽ làm phiền anh ấy sao? Lỡ như anh ấy cảm thấy khó từ chối thì sao?"

"Không đâu ạ, nếu như anh Yến không muốn đến nhất định anh ấy đã từ chối em rồi." Trần Tả Ninh khẳng định chắc chắn.

"Lần sau không được làm như vậy nữa." Tuyên Dụ quay người trở về phòng.

Trần Tả Ninh vội vàng đuổi theo sau: "Chị, chị đi đâu vây?"

Tuyên Dụ đi đến tủ để tìm quần áo: "Đi mua đồ ăn, không phải em muốn gói sủi cảo sao?"

Trần Tả Ninh nhẹ nhàng mỉm cười rồi ôm Tuyên Dụ: "Em còn tưởng chị sẽ tức giận, em đi cùng chị!"

"Mặc nhiều đồ vào, mấy hôm nay nhiệt độ giảm đó." Tuyên Dụ dặn dò cô ấy.

Trần Tả Ninh chạy về phòng mình: "Dạ, chị chờ em nhé!"

Tuyên Dụ ngồi trên ghế salon, đôi mắt thất thần nhìn chằm chằm vào cây xương rồng, thầm nghĩ có nên tưới nước hay không?

Cô nhìn bầu trời âm u rồi lại nghĩ hay là thôi bỏ đi, chắc là sau khi mưa lớn nước sẽ rơi vào ban công kiểu gì cũng tạt vào nên không cần phải tưới nước đâu. Cũng chẳng cần phải chăm sóc đặc biệt hay lau bụi làm gì, chỉ cần đợi là sẽ ổn thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!