Chương 29: Đã lén đến nhìn em rất nhiều lần

Trước khi nói, Úc Văn Yến vô thức đứng chắn trước mặt Tuyên Dụ.

Không nghĩ Tuyên Dụ lại đột nhiên tỉnh giấc, anh vội vàng muốn tìm một lý do để xóa bỏ sự mập mờ. Nhưng sau khi suy đi nghĩ lại anh vẫn không biết nên nói gì.

"Chào ông nội." Tuyên Dụ chững lại vài giây: "Cháu là..."

Tuyên Dụ giật giật góc áo của Úc Văn Yến, nhỏ giọng hỏi: "Có thể nói là đi ngang qua không?"

Úc Văn Yến quay đầu quan sát cô từ trên xuống dưới, dùng ánh mắt hỏi: Em cảm thấy có thích hợp không?

Trên người cô còn đang mặc áo ngủ của anh, nói là đi ngang qua á, ông nội anh chỉ già chứ đâu có mù.

"Tối hôm qua cháu uống nhiều quá nên Văn Yến mới đi đón cháu." Tuyên Dụ thản nhiên báo cáo, nhưng cũng che giấu một số sự thật.

Ông nội Úc hoàn hồn sau cú sốc, cười ha hả: "Thật sao? Vậy coi như thằng nhóc này cũng làm được chuyện tốt."

Úc Văn Yến đã quen với hành vi trọng nữ khinh nam của ông nội, đối với tất cả nữ sinh đều hiền hòa dễ gần, đối với anh và bố anh lúc nào cũng hùng hùng hổ hổ.

"Em đi thay quần áo đi." Úc Văn Yến đẩy Tuyên Dụ vào phòng.

Cửa phòng vừa đóng thì ông nội Úc đã lạnh lùng hừ một tiếng rồi quay người: "Đi làm bữa sáng đi, làm cho ông một phần nữa."

"Không phải ông đã ăn rồi sao?" Úc Văn Yến không chắc chắn nên liếc nhìn đồng hồ, xác định đã qua thời gian dùng bữa của ông cụ rồi.

Ông nội Úc hung dữ trừng mắt nhìn cháu trai: "Ông tới nhà cháu trai ăn cơm cũng không được à? Còn cần trả lời câu hỏi của cháu?"

"Được rồi, ông muốn thế nào cũng được." Úc Văn Yến dài giọng trả lời, có chút bất lực trở về phòng bếp tiếp tục nấu ăn .

Tuyên Dụ không mặc lại quần áo của cô vì toàn bộ đều là mùi rượu, mặc ra ngoài gặp người lớn sẽ không lễ phép. Cô mặc cái áo đôi của Úc Văn Yến, sau lần trước anh đã giặt sạch rồi treo trên tủ quần áo, nhìn thấy nên cô lấy luôn.

Lúc ra cửa, Úc Văn Yến nhìn cô bằng ánh mắt u oán.

"Tuyên Dụ, em lấy oán báo ơn à? Định mặc cái áo này về để mang đi vứt sao?" Úc Văn Yến đi đến bên cạnh cô, đè thấp giọng sợ bị ông cụ nghe được.

Tuyên Dụ nhẹ nhàng đẩy anh ra: "Tôi không có quần áo để mặc, lần sau giặt sạch rồi sẽ trả lại cho anh."

Úc Văn Yến xùy khẽ, câu này lần trước cô cũng đã nói rồi, kết quả bao nhiêu lâu vẫn vậy, vẫn là không trả.

Ông nội Úc nhiệt tình gọi Tuyên Dụ tới dùng bữa sáng, dịu dàng trò chuyện phiếm với cô.

"Tuyên Tuyên đã đi làm rồi à?" Ông nội Úc rót sữa đậu nành cho cô.

Tuyên Dụ hoảng sợ nhận lấy, nói cảm ơn mấy lần: "Trước mắt cháu đang học nghiên cứu sinh ạ, vẫn chưa đi làm, nhưng cũng sắp rồi ạ."

"Nghiên cứu sinh à? Tốt lắm!" Ông nội Úc nghĩ đến khoảng thời gian mà con trai ông cụ đã nhắc đến trước đây: "Có phải gần đây thằng nhóc kia tới trường cháu làm cố vấn không?"

Tuyên Dụ: "Vâng... Giảng viên của chúng cháu mời anh ấy đến giúp chúng cháu viết luận văn."

"Là giảng viên của các cháu à!" Ông nội Úc cười đến mức mặt đầy nếp nhăn: "Chuyện tốt, chuyện tốt, cháu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi nó, bây giờ nó cũng không đi làm, nghỉ ngơi ở nhà nên đang nhàn rỗi."

"Ông nội, vừa nãy ông còn trách cháu sao không đi làm đấy." Úc Văn Yến nhắc nhở ông cụ đang có tiêu chuẩn kép.

Ông nội Úc liếc sang anh rồi nói: "Ăn đi, không bảo cháu nói thì đừng có nói."

Úc Văn Yến yên lặng húp cháo, được rồi, hai người bọn họ mới là ông cháu, anh là chỉ là cháu rể thôi.

Ông nội Úc lại gắp thức ăn cho Tuyên Dụ.

Buông đũa xuống, ông nội Úc cười hỏi: "Năm mới cháu có dự định gì chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!