Chương 28: Một nụ hôn ấm áp bỗng chạm vào vành tai

Lý Tô Tô cầm về hai chai rượu ngon vừa "cướp" được, nhưng lại chỉ thấy mỗi Trần Tả Ninh trên ghế dài nên hỏi: "Chị gái em đâu?"

Nhìn chai rượu đã thấy đáy trên bàn, cô ấy kinh ngạc: "Chẳng lẽ uống say, chạy vào nhà vệ sinh nôn rồi?"

"Chị gái em về rồi." Trần Tả Ninh không có gì để ăn vặt, chỉ đành bốc một nắm hạt dưa lên cắn.

Lý Tô Tô chạy đến lan can nhìn quanh một vòng vẫn không thấy bóng dáng Tuyên Dụ: "Sao lại về rồi? Chơi không vui sao?"

"Thì là... Vừa rồi hai chúng ta nói những lời đó trên xe làm chị ấy không vui à?" Lý Tô Tô lo lắng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lại.

"Không, chị nói rất hay." Trần Tả Ninh rót nước trái cây cho Lý Tô Tô: "Chị gái em nói là chị ấy uống say rồi, ra cửa đợi anh Yến tới đón chị ấy."

Lý Tô Tô trợn mắt há hốc mồm, liên tục hả mấy tiếng.

"Tuyên Dụ uống say á?"

"Tả Ninh, em nói đùa đấy à?"

"Kể cả có uống hết tủ rượu của Hướng Vinh thì Tuyên Dụ vẫn có thể nghiêm chỉnh đi về nhà."

Nói được một nửa Lý Tô Tô bỗng im bặt, cuối cùng cô ấy cũng nắm được trọng điểm của câu nói.

"Cậu ấy gọi điện thoại bảo Úc Văn Yến tới đón cậu ấy sao?" Lý Tô Tô mỉm cười tiến lại gần: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Em cũng không hiểu, chị gái em chỉ nói muốn gặp mặt, anh Yến đồng ý luôn không chút do dự." Trần Tả Ninh cũng đang suy nghĩ tại sao chỉ bằng một câu nói đã nắm chắc đối phương, nếu cô ấy cũng học được thì còn sợ không giữ được giáo sư Quý chắc?

Lý Tô Tô ngã lên ghế salon với nụ cười tươi rói.

"Chị Tô Tô, có bí mật gì sao?" Trần Tả Ninh bày ra dáng vẻ khao khát muốn học hỏi.

Lý Tô Tô nhéo má Trần Tả Ninh, cảm nhận sự mềm mại dưới đầu ngón tay, rồi xoa nhẹ một cái: "Không có bí mật gì cả, chỉ là cậu ấy nói ra lời mà Úc Văn Yến muốn nghe nhất thôi."

Trần Tả Ninh đã hiểu rõ. Trong lòng anh Yến vốn cũng muốn gặp chị gái của mình, chỉ cần chị gái nói một câu thôi anh Yến sẽ lập tức quay đầu.

Nếu như vậy, điều Quý Hành muốn nghe nhất là gì?

Trần Tả Ninh không suy nghĩ nữa, căn bản không cần đoán, điều Quý Hành muốn nghe nhất là cô ấy đề nghị không gặp mặt nữa.

"Tuyên Tuyên cũng thật là, đã nói là say rượu sao lại có thể ra cửa đợi, phải diễn cho ra dáng một chút chứ." Lý Tô Tô rót cho mình một ly rượu, coi như chúc mừng: "Nhưng không sao, lời tâm tình Tuyên Dụ nói chắc chắn có thể khiến Úc Văn Yến thỏa mãn."

Trần Tả Ninh khổng hiểu hai câu Lý Tô Tô vừa nói.

Chuyện tình cảm đối với cô ấy mà nói vẫn là quá kỳ ảo.

Tình hình quả đúng như lời Lý Tô Tô nói. Chuyện Tuyên Dụ giả say cần người tới đón này, đơn thuần là một người muốn đánh và một người muốn bị đánh.

Tuyên Dụ đứng thẳng tắp ở cửa, chỉ hai mươi phút ngắn ngủi mà đã có ba người tới bắt chuyện. Cô hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến, một mực chỉ nhìn về phía con đường phía trước mắt cho đến khi Úc Văn Yến xuất hiện.

Cô đút hai tay vào trong túi áo khoác, bất động nhìn Úc Văn Yến đến gần.

Sắc mặt anh hơi trầm xuống, hỏi: "Dáng vẻ của em bây giờ là đang say à?"

"Ừm, tôi nói say thì chính là say, anh cũng chưa từng thấy dáng vẻ khi say của tôi mà." Tuyên Dụ nói với vẻ đầy tự tin và khí thế.

Úc Văn Yến cố gắng kiềm chế cảm xúc: "Vậy em đã thấy qua dáng vẻ tôi say chưa? Nhìn vào đó mà diễn, chẳng lẽ rất khó à?"

Tuyên Dụ ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang tức giận trước mắt, lạnh nhạt nói: "Mỗi lần anh say đều sẽ điên cuồng lôi kéo tôi nói linh tinh, muốn tôi làm thế sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!