Chương 27: “Úc Văn Yến, tôi muốn gặp anh.”

Tuyên Dụ đi tiến thoái lưỡng nan, cô không chắc mình có nên đi theo nghe lén hay không, nhỡ mạo muội quấy rầy Úc Văn Yến chắc anh sẽ tức giận nhỉ? Nếu anh muốn cho cô biết thì đã không đặc biệt dặn dò tài xế đưa cô về nhà trước.

Tuyên Dụ ngừng lại ở chỗ rẽ gần thang máy, không biết rõ nội tình mà đã đi nghe lén như vậy, trong lòng cô thực sự thấy băn khoăn, hay là vẫn nên thôi nhỉ.

Ngay vào lúc cô đang phân vân có nên hay không thì đột nhiên nghe thấy âm thanh giận dữ của Úc Kinh Chí vang vọng khắp đại sảnh tầng một.

"Thằng nhóc này có phải con quen thói tự làm theo ý mình rồi đúng không? Nói đi Lusagna là đi, khiến mẹ và bà ngoại cả ngày đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ con ở bên kia xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Còn con thì giỏi lắm, đi một lần là đi luôn ba năm, ngày lễ ngày tết bận đến không có thời gian về nhà. Về Kinh Bắc làm việc cũng là vội vàng tạt qua, đến cửa nhà cũng chẳng thèm vào, người nhà đều cho rằng con xem công việc thành vận mệnh cả đời rồi đấy."

Úc Kinh Chí ý thức được mình có hơi lớn tiếng nên hạ giọng xuống một chút: "Bây giờ lại muốn từ chức? Nói không làm là không làm, lý do là gì? Con đến ba mươi tuổi mới bước vào thời kỳ phản nghịch à?"

Tuyên Dụ sửng sốt.

Từ chức? Úc Văn Yến muốn từ chức ở Bộ Ngoại Giao?

Tại sao vậy chứ ...

Đinh——

Thang máy xuống đến tầng một, tiếng chuông nhắc nhở ngắt lời Úc Kinh Chí, bọn họ đi vào thang máy nên cô không nghe được sau đó Úc Văn Yến đã trả lời thế nào.

Rất lâu sau Tuyên Dụ mới bình tĩnh lại được, hai chân cô run lên, có một loại tâm trạng phức tạp khó lý giải đang nổ tung trong lồng ng. ực. Khi cô nghe được chuyện Úc Văn Yến muốn từ chức, trong lúc nhất thời cô khó mà tiếp nhận được, cũng rất bất lực, không thể nói rõ được tâm trạng phức tạp này xuất phát từ đâu.

Cô lo nếu Úc Văn Yến không nhận được tin nhắn từ tài xế sẽ nghi ngờ nên không dám dừng lại nữa mà quay người chạy ra khỏi khu dân cư, ngồi tàu điện ngầm về nhà.

Lúc về đến nhà, Tuyên Dụ đứng ở cửa thở hổn hển vài phút. Sau đó cô bấm chuông cửa vài lần nhưng vẫn không có ai trả lời nên cô mới lấy chìa khóa từ trong balo ra.

"Chị, sao chị đã về rồi?" Trần Tả Ninh xuất hiện ở đầu cầu thang, trong tay còn xách theo bánh ngọt từ tiệm bánh gần đó.

Tuyên Dụ thất thần, giọng nói hơi run rẩy: "Ừ... ừ ... Chị về rồi."

Trần Tả Ninh nhìn Tuyên Dụ mấy lần rồi mới lấy chìa khóa ra, c. ắm vào ổ khóa và xoay mở cửa: "Chị xảy ra chuyện gì à? Sao lại thất thần như thế?"

"Chị... Đang nghĩ tiết mục cho tiệc mừng năm mới ở học viện, không có việc gì đâu." Tuyên Dụ vẫn bàng hoàng với những gì đã nghe được nửa tiếng trước.

Trần Tả Ninh đẩy vai cô vào nhà: "Tan làm rồi thì đừng suy nghĩ nữa, chị nghỉ ngơi cho tốt đi."

"Ừ, chị... Đi ngủ một giấc." Tâm trạng của Tuyên Dụ đang không được tỉnh táo, không muốn để Trần Tả Ninh lo lắng nên cô lấy cớ về phòng nghỉ ngơi.

Trần Tả Ninh: "Em đi nấu bữa tối, chắc là tối qua chị ngủ không ngon rồi, chị đi nghỉ trước đi."

"Được... em vất vả rồi." Tuyên Dụ quay về phòng.

Trần Tả Ninh nhìn bóng lưng của Tuyên Dụ, hơi nhíu mày: "Lạ thật, thất thần nghiêm trọng thế này, chẳng lẽ là cãi nhau với anh Yến?"

Không nghĩ nhiều về Tuyên Dụ và Úc Văn Yến nữa, dù sao việc có thể giúp cô ấy cũng đã giúp rồi, tiếp theo phải xem số phận của bọn họ thôi.

Trong phòng.

Tuyên Dụ nằm xuống nhưng cũng không buồn ngủ, cô trợn tròn mắt nhìn lên trần nhà, lật qua lật lại mấy lần, đầu óc rối bời.

Cô nghĩ đến một số việc trong quá khứ, buồn bã cúi đầu co rúm trong chăn.

Như Úc Kinh Chí đã nói, Úc Văn Yến rất đam mê công việc ngoại giao, tại sao anh lại muốn từ bỏ giữa chừng? Chẳng lẽ chuyện năm đó làm anh canh cánh trong lòng? Nhưng chắc là anh không biết...

Cô tự nhủ với chính mình là bỏ đi, đừng suy nghĩ nữa. Cô đã làm tất cả những gì có thể rồi, nếu như mọi chuyện vẫn phát triển không theo sự kiểm soát của cô thì cô cũng không thể làm gì được.

Mấy ngày tiếp theo, Tuyên Dụ cũng không biết có phải là do tác động từ tâm lý hay không, nhưng cô luôn lấy cớ bận rộn công việc để từ chối tất cả lời mời của Úc Văn Yến.

Chiều thứ Sáu sau khi tan học, Tuyên Dụ bị Úc Văn Yến chặn lại ở đầu cầu thang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!