Chương 24: Nụ hôn thứ hai

"Đổi ý?" Tuyên Dụ kinh ngạc, cũng không hiểu ý của anh.

Ánh mắt Úc Văn Yến u ám, anh cố gắng dùng giọng bình thường nói chuyện nhưng vẫn không giấu được nỗi xót xa trong lòng: "Năm đó sau khi đồng ý hẹn hò em cũng muốn đổi ý, phải không?"

Năm đó…

Tuyên Dụ nhớ lại, lúc vừa hẹn hò đúng là cô từng có ý đó, nhưng không ngờ anh vẫn nhớ rõ ràng như vậy.

Trong kỳ nghỉ hè sau kỳ thi tốt nghiệp, sau một tuần vui chơi quên trời đất ở nhà bà ngoại, chỉ vì một câu nói của Úc Văn Yến mà ngày hôm sau Tuyên Dụ thu dọn hành lý trở về Kinh Bắc.

Úc Văn Yến nghe nói cô tạm thời quyết định về sớm thì muốn đón cô ở nhà ga. Nhưng cô từ chối Úc Văn Yến tận ba lần, kiên quyết muốn về nhà một mình.

Tuyên Dụ cảm thấy từ ga tàu cao tốc xuống là có thể lên tàu điện ngầm về nhà rất thuận tiện. Anh không cần phải đặc biệt đến đón cô, lỡ như bị kẹt xe vào giờ cao điểm thì sao.

Lúc Tuyên Dụ mang theo túi lớn túi nhỏ đặc sản về đến nhà, vừa vào nhà đã doạ cho mẹ cô là Trần Xuân Lam một trận.

Trước mắt là con gái đẩy vali hành lý trong tay, vai đeo balo, trong tay còn có bốn năm cái túi xách tay.

"Tuyên Tuyên, con đi ăn cướp ở nhà bà ngoại về à?" Trần Xuân Lam trợn tròn mắt, lấy một cái túi và mở ra, tất cả đều là thức ăn do bà cụ tự làm.

Từ ga tàu lặn lội về nhà, qua cửa kiểm tra an ninh tàu điện ngầm mất bao nhiêu công sức nên Tuyên Dụ đã mệt lừ. Cô thở hổn hển chạy đến bàn ăn lấy nước uống, uống hết ba cốc lớn hơi thở mới ổn định lại, cô lắp bắp nói: "Bà ngoại nói… tất cả đều là do bà… làm, ăn không hết, bảo con… cầm một ít về."

"Chị ơi, chỉ có một ít thôi sao?" Trần Tả Ninh bị mẹ gọi xuống nhà giúp đỡ cũng bị dáng vẻ của chị gái làm cho giật mình. Cô ấy cầm lấy một trong những cái túi kia, thật không ngờ lại nặng đến vậy. Chẳng lẽ Tuyên Dụ là lực sĩ à, mà một mình xách được hết từng ấy đồ.

Tuyên Dụ cắn mép ly thủy tinh, hồi tưởng lại chuyện một ngày trước: "Ừm, bà ngoại bỏ túi này một ít túi kia một ít, nên mới hơi nhiều như vậy thôi."

Trần Xuân Lam nhìn bộ dạng vô tư của con gái, quở trách: "Bà ngoại thương con lắm, chắc là đã đóng gói hết đồ ăn dự trữ trong nhà cho con rồi."

Tuyên Dụ cười hề hề, cô chẳng suy nghĩ gì nhiều, bà ngoại cho thì cô cứ vui vẻ nhận thôi.

"Bà ở nhà cũng rảnh mà, lấy hết rồi bà lại làm cái mới." Trần Tả Ninh nói thay Tuyên Dụ: "Bọn con thích ăn, bà ngoại cũng vui vẻ."

Trần Xuân Lam cười: "Được rồi, các con đều là cục cưng của bà ngoại, mẹ cũng được hưởng ké."

"Được rồi, con đi tắm rồi nghỉ ngơi đi, đến giờ cơm mẹ gọi con." Trần Xuân Lam đi tới sau lưng con gái lớn, chỉnh lại mái tóc xộc xệch của cô: "Tối nay mẹ nấu món con thích ăn."

"Mẹ thật tốt!" Tuyên Dụ ôm Trần Xuân Lam nũng nịu một lúc lâu.

Trần Xuân Lam đẩy con gái lớn lên lầu, giục con gái nhỏ theo sau: "Chờ lát nữa thả quần áo bẩn của chị con vào máy giặt."

Trần Tả Ninh gật đầu, chạy chậm đuổi theo Tuyên Dụ, tuân theo lệnh mẹ "Phục vụ" cô tắm và thay quần áo.

Ngay khi Tuyên Dụ báo tin sắp về đến nhà, Trần Xuân Lam đã nhanh chóng dọn sẵn giường, chuẩn bị sẵn một bồn nước nóng để cho cô có thể tắm rửa sạch sẽ bụi bẩn toàn thân.

Trần Tả Ninh rửa sạch một giỏ dâu tây nhỏ rồi mang vào phòng tắm, đặt lên chiếc bàn gấp cạnh bồn tắm.

Cô ấy ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh bồn tắm và cùng Tuyên Dụ xem phim.

"Chị, chẳng phải chị nói sẽ ở chơi một tháng ư? Sao về sớm vậy?" Trần Tả Ninh đắp mặt nạ cho Tuyên Dụ.

Miệng Tuyên Dụ há không được to lắm, nói hơi lắp bắp: "Sắp có kết quả thi rồi, chị về sớm để chuẩn bị tinh thần."

Trần Tả Ninh: "Chuẩn bị tinh thần gì? Tinh thần thức khuya dậy muộn chơi game à?"

Tuyên Dụ bắn nước vào Trần Tả Ninh, trừng mắt nhìn cô ấy: "Đùa chị thế à!"

"Không có, chỉ là em tò mò thôi, có phải vì anh Yến không." Trần Tả Ninh cười nhạt.

Nhắc tới Úc Văn Yến, Tuyên Dụ lại thấy xấu hổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!