Chương 21: Nâng khuôn mặt cô lên rồi hôn xuống

Nghe thấy tin dữ liên quan tới Trần Tả Ninh, huyết mạch toàn thân Tuyên Dụ như muốn chảy ngược. Tay cô rét run, đầu ngón tay đỏ bừng như vừa mới cầm tuyết lạnh ngoài trời.

Úc Văn Yến ngồi cạnh cô cũng đang im lặng, trong lòng anh rất lo lắng nhưng anh không thể để mọi chuyện trở nên rối loạn. Anh tập trung quan sát đường phố, đi với tốc độ nhanh nhất đến bệnh viện trực thuộc.

Xe vừa dừng lại Tuyên Dụ đã tháo dây an toàn chạy thẳng vào khoa cấp cứu, Úc Văn Yến đi theo phía sau cô.

Tuyên Dụ chạy về phía bàn y tá, còn chưa thở đều đã cuống quýt hỏi: "Xin……hỏi Trần Tả Ninh ở đâu?"

Y tá ở khoa cấp cứu đã quen nhìn người nhà bệnh nhân cuống quýt chạy tới hỏi thông tin bệnh nhân nên khi nghe được một cái tên quen thuộc thì nói ngay: "Bác sĩ Trần đang ở giường số 3, mới vừa truyền thuốc xong."

Tuyên Dụ định chạy đi nhưng lại quay lại hỏi: "Em ấy bị sao thế? Không vấn đề gì chứ?"

Y tá mới vừa bấm số nội bộ lại để điện thoại xuống: "Trưởng khoa của chúng tôi đang đợi chị ở phòng bệnh, tình hình chi tiết ông ấy sẽ nói với chị."

Tuyên Dụ nhìn quanh sảnh khoa cấp cứu, loay hoay tìm số phòng, vì quá nôn nóng nên cô không tìm thấy phương hướng.

Úc Văn Yến tới giúp cô, khi chạm vào bàn tay lạnh như băng của cô lông mày anh nhíu chặt: "Đi lối này."

Đoạn đường 50m ngắn nhưng trong lòng Tuyên Dụ luôn lặp đi lặp lại lời cầu nguyện ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, cô không thể chịu đựng thêm sự ra đi của bất kỳ người thân nào.

Trong phòng, Trần Tả Ninh đang ngồi trên giường bệnh. Trên chiếc áo thun dệt kim màu trắng cô đang mặc loang lổ vết máu, có những giọt máu và cả những vết máu nhỏ. Tuyên Dụ vừa nhìn thấy, nước mắt lập tức lã chã rơi xuống.

Trần Tả Ninh vẫn giữ khuôn mặt nghiêm túc nhưng khi thấy có tiếng động ở cửa thì sắc mặt lập tức thay đổi, càng tái nhợt hơn, áy náy gọi lớn: "Chị."

Tuyên Dụ không quan tâm tới bất cứ điều gì khác nữa, cô đi đến trước mặt cô ấy, giọng nói khàn đặc rất nghiêm trọng: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Trên thái dương Trần Tả Ninh dán một miếng gạc cầm máu màu trắng, chỉ mới sơ cứu nên dưới cằm còn có vết máu khô vón cục.

"Em không sao." Trần Tả Ninh thấy vẻ lo lắng và sốt ruột của Tuyên Dụ thì dần cảm thấy áy náy, nắm chặt tay cô, "Chị đừng lo, không có chuyện gì đâu."

Cô ấy nhìn thấy Úc Văn Yến cùng đến nên khẽ gật đầu coi như chào hỏi, Úc Văn Yến cũng gật đầu đáp lại.

Trưởng khoa Tần cười hỏi: "Cô là chị gái của Tả Ninh à?"

Tuyên Dụ lau nước mắt, gắng gượng đứng lên với đôi mắt đỏ hoe: "Vâng, là tôi."

"Ngại quá, khiến cô phải lo lắng rồi." Trưởng khoa Tần giải thích, "Hôm nay trong khoa có một nhóm người đến gây rối và xảy ra xung đột với nhân viên y tế của chúng tôi, Tả Ninh đến hỗ trợ thì bị ngộ thương."

Trong lòng Tuyên Dụ lạnh buốt: "Xung đột ư?"

Trưởng khoa Tần nghiêm túc nói: "Cô yên tâm, bệnh viện chúng tôi nhất định sẽ nghiêm túc xử lý chuyện này. Tả Ninh sẽ được tính là tai nạn lao động, chi phí chữa trị cô cũng không cần lo lắng."

"Trưởng khoa, em nói chuyện với chị gái em là được rồi, không làm phiền thầy nữa." Trần Tả Ninh giữ chặt tay Tuyên Dụ, khẽ lắc lư.

Tuyên Dụ nuốt lời muốn nói xuống, đích thân trưởng khoa đã đứng ra giải thích với cô, hơn nữa người sai cũng không phải là trưởng khoa. Sau khi lo lắng sợ hãi cô chỉ có thể kìm nén sự tức giận đối với những kẻ gây rối.

Trưởng khoa Tần liên tục nói "Được" và bảo các cô có việc gì có thể tìm ông ấy bất cứ lúc nào.

Lúc trưởng khoa Tần ra cửa, Úc Văn Yến đi theo rồi thuận tay đóng cửa lại.

"Em cũng bất cẩn quá rồi." Tuyên Dụ nắm lấy tay Trần Tả Ninh, muốn mắng cô ấy sao lại nóng vội như vậy nhưng rồi không nỡ nói nặng lời, kìm nén bực bội nói: "Biết rõ nguy hiểm còn xông lên, em không sợ sẽ xảy ra chuyện ư?"

Trần Tả Ninh cũng đoán được sau khi chị gái biết cô bị thương sẽ tức giận: "Nếu như em không xông lên, sợ là chị gái y tá kia đã bị thương ở cổ rồi. Vậy thì hôm nay khoa cấp cứu có thể sẽ thật sự xảy ra chuyện lớn đó."

Tuyên Dụ rưng rưng nước mắt, giọng điệu run rẩy nói: "Em sợ người khác sẽ bị đâm chí mạng mà không lo lắng cho chính mình nữa à? Trước khi làm việc gì, chẳng lẽ em không suy nghĩ một chút cho chị gái em ư ……"

"Chị……"

"Tả Ninh…… Chị thật sự rất rất sợ hãi……" Tuyên Dụ không kìm nén nổi nữa nên nhỏ giọng khóc thút thít, "Bố mẹ đã không còn, bà ngoại cũng mất rồi, nếu như em cũng bỏ chị đi thì chị biết phải làm sao bây giờ ……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!