Chương 2: Anh nói cô giả tạo, cô nói anh độc đoán

Người số 1 mới bước vào, lại còn là đàn em nên chủ đề lập tức vây quanh Tuyên Dụ. Cô hơi quay lại nhìn vị giáo sư đang nói và đặt câu hỏi phía sau mình, tỏ vẻ lễ phép. 

Giáo sư nói đùa: "Tôi biết Tuyên Dụ, chính là cố vấn xinh đẹp nhất mà các học sinh đều nói, rất nổi tiếng trong đám học sinh của chúng ta."

Thông thường, điều đầu tiên mọi người chú ý đến nhất chính là khuôn mặt này của cô hơn là trình độ, mặt nhỏ đường nét trên khuôn mặt chiếm nhiều hơn, ít khoảng trống, sắc thái tiêu chuẩn phù hợp với ngoại hình. Khi cô không cười thì có hơi có tính đanh đá, trái ngược với tính khí bề ngoài, tính tình cô hòa nhã dễ tạo nên thiện cảm, rất giỏi nói chuyện. 

Viện trưởng mỉm cười vui vẻ: "Đúng vậy, bình thường nghiên cứu sinh đều bận rộn, con bé còn có thể dành thời gian để đi làm cố vấn bán thời gian, hơn nữa còn rất tận tụy với công việc."

Tuyên Dụ lên tiếng trong tình cảnh này thì sẽ không khéo léo lắm, cô chỉ nhẹ nhàng mỉm cười nghe các thầy nói chuyện phiếm. 

Nói được một nửa, viện trưởng đề nghị hoạt động ngày mai cô đi theo ông ấy. Nụ cười của Tuyên Dụ hơi cứng lại, nhưng ngại từ chối trước mặt nhiều người như vậy nên cuối cùng cô mỉm cười đồng ý. 

Bên tai vang lên một tiếng cười giễu rất nhạt. 

Nhạt đến mức chỉ mình cô có thể nghe được. 

Tuyên Dụ biết sự châm chọc của Úc Văn Yến có ý gì, trước khi đến với nhau, họ không vừa ý với cách đối nhân xử thế của nhau.

Anh nói cô giả tạo, cô nói anh độc đoán. 

Không hề có một câu tốt đẹp nào về đối phương.

Hai người thích đâm chọc lẫn nhau cứ thế mà yêu nhau, bạn bè quen biết không một ai tin, nghĩ rằng họ đang đổi cách thức căm ghét nhau. 

Bất chấp những bàn tán xì xầm bên ngoài, họ đóng cửa quan hệ mật thiết, ròng rã suốt ba năm. 

Tuyên Dụ đã sớm quen với thái độ này của anh, cô không để bụng, cũng không cần anh tán đồng cách thức đối nhân xử thế của mình. 

Trước đây không cần, bây giờ cũng như vậy. 

Xuống đến tầng một, cửa vừa mở ra thì Tuyên Dụ ấn nút mở cửa để người phía sau đi trước. Úc Văn Yến bước đến bên kia cửa và đặt tay lên khe hở của cửa để ngăn nó đóng lại.

Sau khi mọi người đều ra hết, Tuyên Dụ đứng yên vài giây, anh không di chuyển nên cô buông nút ra và rời đi trước một bước. Lúc đi ngang qua anh, cô nghe anh nhẹ nhàng nói một câu "Tác phong vẫn y như cũ".

Tuyên Dụ hơi nghiêng người dừng bước, anh rút tay lại và đút tay vào túi quần, như thể người hành động như một quý ông vừa rồi không phải là anh vậy.

Anh sải bước theo sau để bắt kịp các giáo sư và viện trưởng trước mặt. Tâm trạng cô khó chịu, lời nói châm chọc nghe vào tai cực kỳ không thoải mái. 

Lần đầu gặp chỉ chú tâm đến việc khó xử khi gặp lại người cũ mà quên rằng việc họ không ưa nhau mới chính là trạng thái bình thường. Từ giá trị quan đến đối nhân xử thế, thậm chí khi chơi đoán lớn nhỏ bằng xúc xắc cũng sẽ ngược lại.

Trời sinh họ là oan gia, chẳng biết ba năm ấy là do cô bị điên hay do anh không tỉnh táo mà vướng víu, quấn quýt lấy nhau.

Trong sảnh lớn, viện trưởng dừng lại một chút, đứng chờ cô: "Tiểu Tuyên, em đến đây một lát."

Tuyên Dụ thôi không nghĩ nữa, đi nhanh như bay về phía trước.

Viện trưởng nói: "Ngày mai hoạt động bắt đầu vào lúc 10 giờ, em sẽ cùng tham gia với tôi."

Việc viện trưởng đích thân dẫn dắt tham gia và việc tham gia hoạt động với tư cách thành viên đội ngũ nhân viên có bản chất hoàn toàn khác biệt, được giao thiệp, những gì đạt được cũng hoàn toàn khác nhau, trước đây cô sẽ không từ chối, nhưng…

Cô liếc nhìn dáng người cao ráo thẳng tắp của người đàn ông cách đó không xa, bộ âu phục lịch lãm được may riêng đã che giấu hoàn mỹ bản chất thường hay hời hợt và thiếu nghiêm túc trong cách đối nhân xử thế của anh. Ngoài ra còn có một chút nho nhã và chín chắn giả tạo.

Tuyên Dụ thu lại tầm mắt nói: "Em cần phối hợp với cô Phạm để chuẩn bị triển khai trước cho hội nghị đánh giá xuất sắc hàng năm, có thể…"

"Không sao, để tôi gọi Tiểu Hồ đến thay em." Viện trưởng vỗ vỗ bả vai Tuyên Dụ, cười nói: "Nắm chặt cơ hội." 

Tiểu Hồ là một cố vấn bán thời gian khác, vào sớm hơn Tuyên Dụ một năm, nay là nghiên cứu sinh năm ba.

Dĩ nhiên Tuyên Dụ sẽ không bỏ qua cơ hội, trải qua trăm ngàn cay đắng thi đậu nghiên cứu sinh chỉ để có thêm nguồn tài nguyên giao thiệp. Suy nghĩ một chút, cô không cần phải vì người cũ mà bỏ qua cơ hội tích góp tài nguyên. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!