Chương 19: “Chúng ta bắt đầu lại đi.”

Cổ tay Tuyên Dụ bị anh nắm chặt, Úc Văn Yến đuổi theo cô từ phía sau rồi đi lên phía trước kéo cô tới dưới đèn đường phía đối diện.

"Úc Văn Yến, buông ra!" Tuyên Dụ giằng co vài lần nhưng không thoát được.

Cuối cùng Úc Văn Yến cũng buông cô ra, nhưng Tuyên Dụ vừa xoay người lại thì một tay anh đã ôm vòng quanh eo cô.

Vòng tay quanh eo cô càng lúc càng siết chặt hơn, nửa người Tuyên Dụ đã dán lên người anh, cô không kiềm chế được cảm xúc của mình nữa mà hét to với anh: "Anh có bệnh à! Anh đi theo tôi làm gì! Không phải anh nói ai nhắc tới người yêu cũ anh cũng thấy rất phiền sao?"

Tuyên Dụ không để ý đưa tay vung lên sượt qua tóc mái của anh, theo phản xạ anh nhắm mắt lại nhưng không hề tránh đi.

Suýt chút nữa chạm vào tầm mắt anh khiến cô sợ hãi vội vàng rụt tay lại.

"Đúng vậy, tôi cảm thấy rất phiền lòng." Úc Văn Yến cúi đầu, "Không phải cảm thấy phiền khi đang yêu, mà là sau khi chia tay tôi thấy rất phiền lòng."

Trong đầu anh luôn nghĩ đến việc cô vừa nói vừa cười với Đổng Húc Nghiêu. Mấy hôm nay anh luôn tự nhủ phải quên đi, nhưng căn bản anh không làm được.

Cánh cửa trước quán bar bị đẩy ra, đám người Mạnh Thanh Dã đi ra từ phía đối diện Tuyên Dụ khiến cô sợ hãi vội vàng cúi đầu xuống.

Úc Văn Yến cứng người, không hiểu sao cô lại trở nên chủ động như vậy.

"Đừng cử động! Thanh Dã với mấy người đó đang ra ngoài." Tuyên Dụ hạ giọng nói.

Nếu lỡ bị nhìn thấy thì cô có mười cái miệng cũng không giải thích được.

Úc Văn Yến thuận thế ôm cô nằm gọn trong lòng anh, chóp mũi cọ lên vành tai người trong lòng.

Tuyên Dụ cứng người, nghiêng đầu né tránh.

"A Dụ, em không phiền, người phiền là tôi." Úc Văn Yến lùi lại nhưng vẫn ôm cô, duy trì một khoảng cách để tránh cô cảm thấy bị xúc phạm.

Trong lòng anh luôn cho rằng vì bản thân anh làm chưa tốt, nên sau khi chia tay cô mới không muốn tiếp xúc và anh, mới có thể thích loại người như Đổng Húc Nghiêu.

"Được rồi, đừng nói nữa." Tuyên Dụ kiềm chế không để mình buột miệng nói ra câu "Tôi không cảm thấy anh phiền", tránh cho tình hình mất kiểm soát hơn nữa.

Trong lòng Tuyên Dụ đang rất loạn, những năm qua cô không hề đáp lại tình cảm của bất kỳ ai. Cô thật sự sợ, sợ bản thân mình sẽ lại làm tổn thương ai đó……

Khi cái ôm này kết thúc, mọi thứ sẽ trở lại điểm xuất phát.

Biết cô muốn trốn tránh, Úc Văn Yến hạ mắt xuống nhìn cô chăm chú: "Chẳng phải em nói là phải kết thúc à? Vậy coi như những chuyện quá khứ đều kết thúc hết đi."

Khi nghe anh nói để mọi chuyện kết thúc đi, tâm tình cô lại hơi trầm xuống.

Kết quả như vậy là tốt nhất. Trong đầu cô đang cố ép bản thân mình phải thừa nhận suy nghĩ này.

Từ khi Mạnh Thanh Dã ra ngoài, ánh mắt cô ấy đã lập tức nhìn chằm chằm vào đôi tình nhân đang ôm nhau ở lề đường phía đối diện, sau đó cô ấy vỗ vỗ vai đàn em bên cạnh rồi hỏi: "Em có cảm thấy tình hình bên đó có hơi quen quen không?"

"Quen à?" Đàn em mở to mắt, chớp chớp mấy lần những vẫn không cảm thấy gì, "Chị ơi, là bạn của chị à?"

"Không phải… Chỉ là chị cảm thấy rất giống Úc Văn Yến." Mạnh Thanh Dã hưng phấn, "Đúng vậy! Anh ấy đang ôm Tuyên Dụ!"

Đàn em lắc đầu: "Chị ơi, lời này không thể nói lung tung được đâu, không phải chị Tuyên Tuyên có bạn trai rồi sao ạ?"

"Đúng vậy, cả em cũng không thể nói lung tung được đâu." Đàn anh từ tốn bước tới bên cạnh bọn họ, "Bạn trai Tuyên Tuyên thường xuyên tới đón em ấy đấy."

"Sao lại không thể nói? Đó chỉ là bạn của Tuyên Tuyên thôi, anh em mấy người đừng có mà nói lung tung." Mạnh Thanh Dã còn có hỏa nhãn kim tinh, cô ấy chỉ liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra được Tuyên Dụ có thái độ gì với mấy người đàn ông kia. Chỉ có khi nhìn Úc Văn Yến là ánh mắt cô ngoại lệ trở nên phức tạp hơn, khiến cô ấy khó mà không nghi ngờ được.

Nếu một người vô tâm mà cư xử khác thường thì chắc chắn có tâm tư thầm kín trong lòng. Khẳng định là đối với Tuyên Dụ, Úc Văn Yến không giống những người bình thường khác!

Đàn anh: "Em cũng đừng suy nghĩ nhiều, một đàn anh năm cuối chuyên ngành quan hệ quốc tế từng nói với anh là Úc Văn Yên và bạn gái cũ có tình cảm đặc biệt tốt. Anh ấy vẫn cố chấp không chịu buông bỏ nên cứ luôn độc thân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!