Nghe thấy anh gọi biệt danh đặc biệt anh đặt riêng cho mình, Tuyên Dụ dùng sức c. ắn môi dưới gần như sắp chảy máu. Cô dùng hết sức kiềm chế để bản thân không mất bình tĩnh, chịu đựng cơn đau từ chỗ sâu trong cổ họng.
Anh nhìn cô thật tha thiết, tựa như nhìn xuyên qua tâm hồn cực kỳ yếu ớt của cô, đóng chặt cô tại chỗ.
Mấy năm nay sống có tốt không… Đã lâu lắm rồi không ai hỏi cô câu hỏi như vậy.
Tuyên Dụ đẩy anh ra rồi bỏ chạy và thở d. ốc. Cô muốn thở ra hết tất cả nỗi đau trong lòng, trái tim gần như muốn nổ tung. "Tuyên Dụ." Úc Văn Yến bắt kịp cô.
Tuyên Dụ không quan tâm nước mắt rơi ướt khuôn mặt, cô run run xoay người lại, kiên trì nói rõ ràng từng câu từng chữ một: "Chúng ta chỉ đang không cam lòng đoạn tình cảm trước đây kết thúc quá qua loa, sau khi gặp lại mới có phản ứng quá khích."
"Cô thật sự nghĩ vậy à?" Úc Văn Yến thấy nước mắt lấp lánh trong đáy mắt cô nên rút lui về khoảng cách xã giao an toàn, không tiến về trước nữa.
Tuyên Dụ khó khăn thốt lên một tiếng ừ: "Bốn năm rồi, anh hiểu Tuyên Dụ của hiện tại sao? Đã xảy ra rất nhiều chuyện, tôi cũng không còn là cô sinh viên chỉ biết mơ mộng hão huyền trước kia, tôi… có những khó khăn mà bản thân không thể nói ra."
"Úc Văn Yến, tôi cũng không hiểu anh của bây giờ."
"Hiện tại rất tốt, chúng ta đừng xáo trộn cuộc sống của nhau nữa."
Đã không thể quay lại được, họ không có cách nào may lại vết thương bốn năm rời xa nhau.
"Không cần tiễn nữa." Tuyên Dụ nói: "Coi như cuộc trò chuyện tối nay chưa xảy ra đi."
Tuyên Dụ rời đi về phía cửa, cô không dám quay đầu, càng đi càng nhanh.
Úc Văn Yến khẽ cười tự giễu, lòng trống rỗng. Anh đứng tại chỗ một lúc lâu, cho đến khi bóng lưng cô biến mất anh cũng không muốn rời đi.
–
Tuyên Dụ bước đi loạng choạng bước vào cửa, Trần Tả Ninh thấy đôi mắt cô đỏ ngầu thì vội vã đặt đồ trong tay xuống, đi lên phía trước nhận lấy túi xách và đỡ cô: "Có chuyện gì vậy?"
Tuyên Dụ cúi đầu, khẽ lắc đầu: "Không có gì, chị chỉ cảm thấy mình rất kém cỏi."
Trần Tả Ninh mím chặt môi, sắc mặt khó coi.
Ba năm trước dù có khó khăn đến mấy, Tuyên Dụ vẫn một mình chống đỡ được cả nhà, cũng chưa từng thấy cô tỏ ra chút yếu đuối nào, giờ phút này lại tự xem thường mình.
"Chị đã gặp ai vậy?" Trần Tả Ninh nhìn Tuyên Dụ hỏi.
Ánh mắt Tuyên Dụ né tránh, cô cúi đầu xuống.
"Úc Văn Yến." Tuyên Dụ nhỏ giọng nói: "Cãi nhau không vui lắm."
Nghe thấy tên của Úc Văn Yến, Trần Tả Ninh kiềm chế cơn nóng giận trong lòng: "Cãi nhau à?"
Trần Tả Ninh ngứa mắt tất cả những người đàn ông có ý định với chị của mình, Úc Văn Yến cũng không ngoại lệ. Trong lòng cô ấy, chị của mình vĩnh viễn tốt nhất, những người đàn ông kia không có ai xứng với chị của mình. Nổi nóng với Úc Văn Yến cũng là phản ứng vô thức, không phải thực sự có ác ý.
"Ừ, cãi nhau ầm ĩ rồi." Tuyên Dụ co ro ở một góc trên ghế salon.
Trần Tả Ninh: "Chị, chị nghĩ thế nào, có cân nhắc quay lại không?"
"Làm sao có thể." Tuyên Dụ xóa bỏ ý nghĩ của Trần Tả Ninh: "Trước đây bọn chị ở bên nhau chính là một sai lầm, chỉ là tận hưởng một mối quan hệ thôi, yêu thì hẹn hò, hoàn toàn không nghĩ quá nhiều. Bọn chị gặp lại nhau không vui vẻ là do chị đã đá anh ấy trước. Với tính cách của Úc Văn Yến thì chắc chắn sẽ ghi thù."
"Thật sao?" Trần Tả Ninh hỏi: "Nhưng… lúc ở bên nhau, chị rất chu đáo."
Trong miệng Tuyên Dụ khô khốc: "Vậy sao… đến em cũng nhìn ra, vậy mà anh ấy không thấy."
Vì không để cho mối quan hệ này có quá nhiều gánh nặng, họ không bao giờ trò chuyện quá sâu vào chủ đề tình cảm. Họ luôn cho nhau cảm giác lúc gần lúc xa. Có người nói đùa rằng họ là cưỡi lừa tìm ngựa, thích hợp thì yêu.
Cô cũng cho là vậy, không có ràng buộc, bất cứ khi nào cũng có thể tách ra. Sự thật cũng đã chứng thực suy nghĩ của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!