Chương 12: “Trái tim cô không có chút hơi ấm nào sao?”

Gió đêm lặng lẽ cuộn xoáy, đèn đường ở ngã tư phía xa chuyển sang đèn vàng, nhấp nháy ba lần rồi chuyển sang đèn đỏ. Xe cộ từ làn đường bên phải chạy qua, cứ mỗi 180 giây đèn giao thông sẽ luân chuyển xanh đỏ, thời gian di chuyển của bọn họ vừa mới dừng lại.

Giọng điệu quá quen thuộc của anh đã chạm tới mảnh ký ức cô tưởng rằng mình chẳng còn quan tâm đến nữa.

Khi nhìn Úc Văn Yến trong hai lần đèn nháy xanh đỏ, Tuyên Dụ lại vô thức nghĩ tới cảnh tranh cãi trước kia của hai người.

Giống như rất nhiều đôi tình nhân khác, họ luôn vì những nguyên nhân không thể giải thích được mà xảy ra cãi vã.

Giữa trận tuyết rơi dày mùa đông, cô lười biếng cuộn mình trong ký túc xá ấm áp, không muốn đi đâu. Úc Văn Yến đã gửi liên tiếp mười tin nhắn thúc giục cô rời giường để tới thư viện học. 

Điện thoại cạnh gối rung đến mức khiến cô tỉnh ngủ, cô cầm nó lên rồi bắt đầu trả lời, dùng lực gần như muốn bấm vỡ màn hình.

Tuyên Dụ:[Úc Văn Yến, nghiên cứu sinh được tuyển thẳng như anh đến trường của bọn em để cố ý hành hạ em nhỉ! Con lừa trong đội sản xuất cũng không bận rộn như anh*! Anh nhìn thời tiết bên ngoài xem, đi ra ngoài có khác gì chịu tội không hả?]

(*Con lừa trong đội sản xuất cũng không bận rộn như anh: Đây là một ngôn ngữ mạng phổ biến. Thời gian còn có các tổ sản xuất ở nông thôn, những con lừa trong tổ sản xuất sẽ phải làm rất nhiều việc, nên sau này khi muốn nói ai đó bận rộn, có người sẽ nói: Ngay cả những con lừa trong tổ sản xuất cũng không bận rộn bằng. )

Anh trai:[Còn 5 ngày nữa là thi rồi, đi xuống và đến thư viện học bài đi.]

Tuyên Dụ có thể tưởng tượng ra biểu cảm của Úc Văn Yến khi nói câu này, nên cô giả chết không trả lời.

Anh trai:[Ai hôm qua khóc lên khóc xuống vì trượt môn, nói hôm nay nhất định phải dậy sớm học bài thế hả?]

Tuyên Dụ mếu máo:[Anh là ma quỷ à? Ngày nào cũng nhìn chằm chằm em học!]

Rốt cuộc là bạn trai hay là gia sư một kèm một đây?

Hai phút sau, Úc Văn Yến trả lời:[Anh đến thư viện đây, em cứ ngủ tiếp đi.]

Cách một cái màn hình cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lùng trong cách nói của anh,  xuyên thẳng vào tim cô.

Cô trả lời lại nhưng đối phương không hồi âm nữa, Tuyên Dụ không nằm yên được nữa nên đành rời giường đi rửa mặt.

Sau khi ăn cơm trưa xong cô bắt đầu học, nhưng ngồi trước bàn học không khác gì ngồi bàn chông. Cô không thể học được gì, trong đầu chỉ toàn suy nghĩ có phải Úc Văn Yến giận thật rồi không?

Kiên trì ngồi trước bàn học được nửa tiếng, ngay cả một từ đơn cô cũng chẳng nhớ nổi. Hít sâu một hơi, cô đứng dậy thu dọn đồ đạc rồi lấy hết dũng khí mở cửa ký túc xá, bước thẳng vào gió lạnh bên ngoài, dẫm lên tuyết trắng bước tới thư viện.

Nhưng vừa ra khỏi ký túc xá cô đã hối hận, lạnh muốn chết, sao lại vì một chút lương tâm kia mà đi chịu lạnh được. Tên Úc Văn Yến kia thích giận thì cứ giận, dù sao cũng chỉ là một vụ cá cược, cùng lắm thì chia tay thôi!

Đi bộ được 5 phút, cuối cùng cô cũng ra khỏi khu ký túc xá. Ngay khi cô muốn lùi bước thì lại chú ý tới một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía đình nghỉ chân, nhìn kỹ thì thấy là Úc Văn Yến.

Anh đang nghiêng người và phủi sạch tuyết bám trên người.

Tuyên Dụ thầm nghĩ không phải anh tới thư viện rồi à, sao lại trở về ký túc xá?

Sáng nay cự cãi trên Wechat có hơi cứng rắn nên Tuyên Dụ ngượng ngùng bước tới, định tìm một chỗ quan sát một lúc xem sao.

Điện thoại trong túi bỗng rung lên, cô chịu đựng cái lạnh lấy ra, lúc ngẩng đầu nhìn qua thì đúng lúc thấy Úc Văn Yến ở trong đình đang bấm chữ.

Cô mở Wechat thì thực sự là tin nhắn anh gửi tới.

Anh trai:[Xuống dưới lầu.]

Anh trai:[Anh qua đón em.]

Nhìn thấy tin nhắn này, trái tim Tuyên Dụ trào lên bong bóng chua xót.

Tính tình của hai người bọn họ rất giống nhau, mỗi lần tức giận đều buông tay bỏ đi. Úc Văn Yến chỉ đơn thuần bực bội không chịu nổi, còn cô thì vì cãi vã mà hóa thành ngượng ngùng không muốn đối mặt, cứ trốn tránh không đáp lại. Dùng lời của Tô Tô là tránh né nhưng không muốn rời xa, giả vờ không thèm quan tâm, vừa xa lạ vừa khách sáo, làm cho mối quan hệ càng ngày càng trở nên cứng nhắc.

Nhưng, lần nào Úc Văn Yến cũng luôn là người quay lại tìm cô trước, tình nguyện nói ra những lời nhẹ nhàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!