Đại hội thể thao của trường tổ chức ba ngày, Tuyên Dụ nghe phát thanh ba ngày vì phải cúi đầu làm bài thi toán học. Nhưng thực tế thì đứng núi này trông núi nọ, trong đầu chỉ toàn là thảm cỏ xanh và đường đua màu đỏ.
Cánh tay bị bút máy gõ nhẹ, bên tai vang lên một giọng nam lười biếng: "Tập trung, hai phần sáu có thể rút gọn tiếp, kết quả phép tính phải rút gọn đến số nhỏ nhất."
Tuyên Dụ không để tâm viết đáp án xuống, bài thi bị rút qua, lúc này sự chú ý của cô mới hoàn toàn trở lại.
Úc Văn Yến dựa lưng vào ghế, chấm bài thi cô vừa làm, trái tim cô treo lên thật cao đợi anh chấm điểm.
Ngón tay thon dài của Úc Văn Yến cầm một cây bút máy giá cả đắt đỏ, nhanh chóng lia nhanh qua các bước giải đề và đánh dấu tích bên cạnh. Ánh mắt Tuyên Dụ hơi tỏa sáng, anh liếc nhìn rồi vẽ một chấm trên đầu dấu tích, cô lại sinh ra biểu cảm uể oải.
Có một chấm trên dấu tích tức là bài giải này chưa đủ hoàn chỉnh.
"Điểm yếu của em trong việc giải toán hình học là không thể vẽ được đường phụ tối ưu, viết khá tốn sức. Giải đề một khi phức tạp thì sẽ lãng phí thời gian, kết quả là không có đủ thời gian dành cho những câu hỏi lớn khác phía sau." Úc Văn Yến viết "-1" xuống chỗ trống.
"Em sẽ sửa." Tuyên Dụ thành thật nói.
Ba tháng trước hai người đạt được thỏa hiệp ngừng chiến, Úc Văn Yến dạy kèm cho cô.
Dưới sự dạy kèm của anh, cô đã có thể miễn cưỡng thi toán được một trăm điểm.
Giai đoạn đầu không gian cải thiện điểm lớn, mắt thường cũng có thể thấy được tiến bộ nhanh hơn. Nhưng khó đột phá ở giai đoạn sau, gặp phải giai đoạn bế tắc, điểm số luôn quanh quẩn ở ranh giới điểm xuất sắc.
Dần dần, Tuyên Dụ không thể kìm nén được sự chán ghét trong lòng với môn toán.
Úc Văn Yến ngẩng lên nhìn qua gò má trắng nõn của cô gái, ánh mắt cô lơ lửng vô định, thoạt nhìn có vẻ đang mất tập trung, anh trầm giọng hỏi: "Đang suy nghĩ gì?"
Lúc này hành lang có mấy cô gái chạy qua, sôi nổi thảo luận chuyện lý thú của đại hội thể thao trường, xen ngang bọn họ.
"Sắp đến phần thi vui nhộn rồi, chắc chắn không thể bỏ qua hiện trường."
"Mỗi năm đều có chuyện xấu hổ mới, dĩ nhiên không thể bỏ qua."
"Nghe nói người phát biểu tại lễ bế mạc là Ôn Trạch Tự lớp 12/1, mong đợi quá đi!"
–
Tuyên Dụ lắng tai nghe, tầm mắt không ngừng dõi theo những cô gái đã đi xa.
Úc Văn Yến ấn bàn tay to lớn của mình lên đầu Tuyên Dụ đang quay theo đám đông đang chạy, uể oải nói: "Nhìn cái gì?"
"Em…" Tuyên Dụ bị đè đầu, bị ép buộc nhìn khuôn mặt đẹp trai trước mặt. Một cử chỉ nhướng mày hờ hững của anh giáng cho cô một đòn chí mạng vào tim, tròng mắt đen tỏa ra sức nóng khiến tai cô dần dần cảm nhận được sự nóng bỏng rõ ràng, nhịp tim đập hỗn loạn.
Cũng không biết Úc Văn Yến đột nhiên trúng gió gì, tháng trước bất ngờ nhuộm tóc màu trắng. Tính cách anh vốn cao ngạo cộng thêm màu tóc này khiến toàn thân anh toát ra vẻ cực kỳ khó gần. Thêm vào đó là dáng vẻ cậu ấm cao ngạo thường ngày của anh nên khắp người anh tỏa ra một vẻ uể oải và lưu manh.
Nhưng, mặt còn giang sơn còn.
Vóc người thiếu niên thon dài mỏng manh, có cảm giác yandere giống mấy anh đẹp trai Nhật, trái lại rất phù hợp với anh.
Hồi đó, lần đầu tiên anh tới trường giáo viên lo lắng đến mức gọi cho phụ huynh, học sinh xuất sắc Úc Văn Yến bị phạt đứng một ngày. Anh không muốn nhuộm tóc lại nên dứt khoát nghe lời giáo viên nghỉ ở nhà, dù sao cũng đã thuận lợi được tuyển thẳng rồi, giáo viên cũng không mong anh đến trường làm "Nhiễu loạn lòng quân".
Anh chỉ đến trường mỗi ngày trong các hoạt động ngoại khóa để dạy thêm cho cô. Hầu hết đều ở quán cà phê bên ngoài trường, gần đây vì đại hội thể thao, quản lý thoải mái nên anh mới đến lớp học.
"Em cái gì?" Mặt Úc Văn Yến không báo hiệu trước mà xích lại gần.
Hơi thở của anh gần trong gang tấc.
——Nóng, ẩm ướt.
Tuyên Dụ hơi nhúc nhích môi, rụt bả vai, ngại ngùng dựa về sau, suýt thì ngã khỏi ghế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!