Trở lại Kinh Bắc một tuần rồi mà đầu óc Tuyên Dụ vẫn còn mê man, cô thực sự nghi ngờ chứng sợ độ cao vẫn chưa khỏi.
Cô kiểm tra tin nhắn trong lúc chờ thang máy, lướt qua một đống 99+ tin nhắn chưa đọc rồi nhấp mở khung trò chuyện của cô giáo Phạm ra. Có học sinh bị vào đồn cảnh sát, bà ấy đang cùng con gái đi thi ở tỉnh bên cạnh và không về kịp nên nhờ Tuyên Dụ đi một chuyến.
Khi nhìn thấy địa chỉ, chứng sợ độ cao mà cô khó khăn lắm mới dồn xuống được giờ gần như lại xuất hiện, đôi mắt tối sầm. Thế mà lại ở quận Khai Khê vắng vẻ nhất, phải mất gần một giờ đi xe. Buổi tối cuối tuần giao thông đông đúc, sau khi cân nhắc cô chọn đi tàu điện ngầm.
Từ khi thi đậu nghiên cứu sinh, cô cũng đã làm cố vấn bán thời gian được một năm và từng thấy không ít chuyện lớn chuyện nhỏ. Khả năng chịu đựng của cô mạnh hơn phần lớn mọi người nên trong lòng cũng đã có cân nhắc. Gây rắc rối đến nỗi phải vào đồn cảnh sát thì không phải là chuyện nhỏ, nhưng sau khi nắm được tình hình, cô vẫn sửng sốt.
Tuyên Dụ hỏi thăm tình tình sự việc với người cảnh sát nhân dân xử lý án ở bên ngoài cánh cửa khép hờ. Trong phòng hòa giải, bạn nữ kích động tố cáo bạn nam đối diện, tiếng khóc chói tai vang vọng khắp hành lang dài.
Được biết là do bất hòa trong tình cảm, trong lúc giằng co hai bên bắt đầu ẩu đả và quấy rầy đến nhà bên cạnh nên họ gọi báo cảnh sát. Cảnh sát nhân dân xử lý án đã tra hỏi, với đầy đủ bằng chứng nên bạn nam đã thừa nhận hành vi phạm tội của mình.
Tuyên Dụ có thể đưa bạn nữ đi trước, sau này nếu có tiến triển thì cảnh sát sẽ gọi họ quay lại.
Sau khi bảo lãnh bạn nữ ra ngoài thì trời đã tối hẳn. Tuyên Dụ dẫn bạn nữ đến bệnh viện xử lý vết thương bị trầy xước trước rồi sau đó đi ăn tối.
Tuyên Dụ ra ngoài mua nước uống cho cô ấy, tiện thể báo cáo tình hình trước mắt cho cô giáo Phạm.
Quay lại nhà hàng, Tuyên Dụ đưa đồ uống nóng cho cô ấy rồi nói: "Ăn no rồi cô đưa em về trường, em nghỉ ngơi cho khỏe trước đã, ngày mai cô giáo Phạm sẽ đến đồn cảnh sát xử lý chuyện của em."
Bạn nữ nhìn thấy đồ uống nóng được đưa tới, ngậm cơm nhai vài lần rồi nhìn Tuyên Dụ chớp chớp mắt. Nước khử trùng khiến cho mắt cô ấy đỏ hoe, nước mắt lại rơi xuống từng hạt to, cô ấy không nhịn được bật khóc: "Cô Tiểu Tuyên, sao cô đối xử với em còn tốt hơn bạn trai em vậy…"
Những thực khách khác tò mò nhìn sang, Tuyên Dụ đứng dậy vội vàng an ủi: "Đừng khóc mà, đã không sao rồi, có chuyện gì em có thể nói với cô."
Đối diện với dáng vẻ dịu dàng của cố vấn, bạn nữ buông bỏ tâm lý phòng bị nên nước mắt càng rơi dữ dội. Cô ấy nuốt xong một miếng cơm thì lại khóc nức nở, lời nói có phần không mạch lạc: "Em đối xử với anh ấy tốt như vậy, yêu anh ấy như vậy. Anh ấy nói muốn gây dựng sự nghiệp, em cũng đưa tiền tiết kiệm cho anh ấy. Anh ấy bận rộn em cũng ngoan ngoãn đợi, không cáu kỉnh, đợi anh ấy liên lạc với em.
Anh ấy vừa bệnh em đã vội vã tới lui chăm sóc anh ấy… Tại sao anh ấy lại đối xử với em như vậy?"
Bạn nữ khóc nức nở một lúc, nói đứt quãng: "Thật ra em đã biết anh ấy muốn chia tay em từ nửa năm trước rồi, nhưng em không cam lòng. Em muốn dò xét anh ấy nên cố ý tìm người khác thử lòng anh ấy, không ngờ anh ấy thật sự vừa ý người ta!"
Vốn đã không thoải mái, tiếng khóc càng khiến cô nhức cả đầu. Tuyên Dụ cố gắng giữ bình tĩnh, thu lại một chút dịu dàng, nghiêm túc nói: "Em cũng biết cậu ta không tốt với em, sau này hãy đối xử tốt với bản thân mình hơn."
"Đúng vậy, em biết hết, chỉ là em không cam lòng, làm một đống chuyện ngu ngốc…" Bạn nữ cố gắng nhìn lên trên, nước mắt chảy dài không ngừng được.
Tuyên Dụ không biết khuyên thế nào nên chỉ yên lặng đưa khăn giấy. Cô hiểu rằng điều cô ấy cần nhất lúc này chính là trút bỏ những cảm xúc tiêu cực của mình.
Bởi vì tình trạng của cô bé không tốt, nên họ gọi xe ô tô trở về trường học.
Sau khi Tuyên Dụ lên xe cứ liên tục xử lý công việc, cô vừa nhận được một nhiệm vụ khẩn cấp.
Bạn nữ lẳng lặng quan sát một lúc, vừa khóc xong một trận nên khi mở miệng giọng nói vẫn còn hơi nức nở: "Cô ơi, dáng vẻ bây giờ của em có phải cực kỳ ngốc không ạ?"
Tuyên Dụ đặt điện thoại xuống, cuối cùng không thể không nói một cách nghiêm túc: "Đúng, nhưng hy vọng sau khi trải qua chuyện này em sẽ trở nên tốt hơn, trải qua cũng không phải vô nghĩa."
Bạn nữ lau nước mắt: "Cô thật tốt. Cô có thể không nói với gia đình em được không, em sợ bị mắng."
Tuyên Dụ liếc nhìn bạn nữ khóc đến lớp trang điểm lem nhem cả đi, nghĩ đến tuổi tác cô ấy xấp xỉ em gái mình nên lấy khăn giấy ướt từ trong túi xách ra cho cô ấy, dịu dàng nói: "Cô không nói, cô giáo Phạm cũng sẽ không nói. Sau khi khóc qua đêm nay, em phải xử lý tốt chuyện về sau, không thể chịu tủi thân mãi được."
Bạn nữ gật đầu, đảm bảo sẽ không làm chuyện ngốc nghếch nữa.
Bên trong xe yên tĩnh trở lại, Tuyên Dụ dựa vào ghế, cảm giác đau đầu càng ngày càng nghiêm trọng. Cô hạ cửa sổ xuống chút để thông gió, cơn gió đêm xua đi chút hơi thở hỗn loạn ngột ngạt trong lòng cô.
Tâm trạng của bạn nữ đã ổn định lại, nhìn cô giáo xinh đẹp bên cạnh.
Búi tóc được buộc thấp lỏng lẻo, tóc trên trán hơi lộn xộn, ngay cả như vậy cũng không che được sự xinh đẹp của cô.
Không gian yên tĩnh nên cô ấy không nhịn được muốn trò chuyện mấy lời trong lòng để kéo gần khoảng cách, bạn nữ ngớ ngẩn hỏi: "Cô ơi, cô đã làm điều gì ngốc nghếch vì tình yêu chưa?"
Tuyên Dụ khựng lại, theo bản năng nhớ đến một số chuyện. Chiếc xe nhanh chóng chạy qua khoảng cách giữa hai cột đèn đường, cô mới hoàn hồn, mỉm cười: "Nghỉ ngơi trước đi, hôm khác nói chuyện tiếp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!