Hai ngày trước đêm Giáng sinh, cuối cùng Nhậm Tư Đồ cũng nhận được tin tức chính xác nên khi đi ăn cơm trưa chung với các đồng nghiệp trong phòng khám, cô đã nói rõ với Mạc Nhất Minh rằng: "Hôm đó không có anh chàng nào hẹn cậu ấy cả."
Lúc này đang là giờ ăn cơm trưa, khắp nơi trong căng tin của phòng khám bọn họ đều có thể nhìn thấy các nhân viên mặc áo blouse trắng đang túm năm tụm ba, hoặc là bàn tán về những dự định trong đêm Giáng sinh, hoặc là than thở rằng ngày lễ mà còn phải đi trực. Còn Mạc Nhất Minh bưng lấy khay cơm ngồi xuống trước mặt Nhậm Tư Đồ, mục đích được viết rõ trên mặt.
Nghe Nhậm Tư Đồ nói thế, trong mắt Mạc Nhất Minh vừa hiện lên một tia hy vọng thì lại nghe Nhậm Tư Đồ nói tiếp: "Bởi vì hôm ấy Tôn Dao phải tham gia bữa tiệc thường niên của công ty."
Mạc Nhất Minh lập tức xị mặt xuống, sau đó hỏi tiếp: "Vậy đêm cuối năm thì sao? Cô ấy có dự tính gì không?"
Nhậm Tư Đồ không đành lòng đả kích anh chàng nữa, xuất phát từ lòng thương hại, cô chỉ có thể cho anh ta một câu trả lời rất mập mờ: "Để em hỏi giúp anh xem sao."
Mạc Nhất Minh không khỏi lắc đầu thở dài. "Anh cứ tưởng cuộc sống riêng tư của những cô gái xinh đẹp thì rất đặc sắc. Đương nhiên, đó là trước khi gặp được Tôn Dao." Đột nhiên nghĩ tới một khả năng, Mạc Nhất Minh bỗng nhíu mày lại, nhìn Nhậm Tư Đồ từ trên xuống dưới với ánh mắt rất nghiêm túc. "Rốt cuộc có phải Tôn Dao đã bị lây nhiễm từ em không vậy, chỉ số pheromones(*) ngày càng thấp, ngày càng không có phản ứng gì trước người khác giới?"
(*) Pheromones là chất được sử dụng như những tín hiệu hoá học giữa các cá thể cùng loài, giúp cho động vật nhận ra nhau; là chất hấp dẫn sinh dục, chất quyết định cho việc tụ tập thành đàn của động vật. Đôi khi chất này còn được gọi là hoóc môn xã hội (social hormone).
Nhậm Tư Đồ quyết định không thèm tranh luận với anh về vấn đề này, chỉ cúi đầu ăn cơm. "Em coi như anh đang khen em vậy."
"Các em không sợ từ chối đàn ông nhiều quá, cuối cùng sẽ phải sống cô đơn tới già sao?"
Lần này, cuối cùng Nhậm Tư Đồ cũng không nhịn được nữa mà đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên lườm Mạc Nhất Minh. "Anh còn lắm mồm nữa là em không giúp anh đâu đấy."
Rốt cuộc thì chiêu này cũng có thể bịt cái miệng đang lải nhải của Mạc Nhất Minh lại. Mạc Nhất Minh liếc Nhậm Tư Đồ một cái rồi sợ hãi đưa tay lên, làm động tác như kéo khoá miệng lại.
Cuối cùng thế giới cũng được yên tĩnh.
Nhưng Nhậm Tư Đồ vừa ăn xong, đang bưng cái khay lên định đi thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên.
Nhậm Tư Đồ bị Mạc Nhất Minh lải nhải suốt cả giờ ăn trưa nên vừa nhấc máy là vội vàng cầu cứu ngay: "Đêm cuối năm cậu phải dành ra chút thời gian để đi ăn với mình và bác sĩ Mạc một bữa đấy. Chuyện giữa hai người thì hai người trực tiếp gặp nhau để nói cho rõ ràng chứ mình làm cái loa thông báo suốt một năm nay rồi, giờ có thể để cho mình nghỉ hưu được chưa?:
Tôn Dao coi như cũng biết thông cảm cho nỗi khổ của cô. Bình thường, Nhậm Tư Đồ nói chuyện rất đàng hoàng, thậm chí là cứng nhắc, chỉ những lúc tức giận, cô mới nói nhiều hơn, cách dùng từ cũng trở nên hài hước hơn nhiều. Đầu bên kia, Tôn Dao không ngừng xin tha thứ: "Mình sai rồi, mình sai rồi, mình sai rồi được chưa? Chuyện này về sau sẽ không làm phiền tới cậu nữa, có điều… cậu phải giúp mình chuyện này trước đã."
"…"
"Giúp mình tìm một người bạn trai để tham dự bữa tiệc cuối năm."
"Mình? Giúp cậu? Tìm người?" Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không nghĩ rằng mình có năng lực này. "Mạc Nhất Minh, Thịnh Gia Ngôn, hai người này cậu chọn một đi. À còn cả Tầm Tầm nữa."
Vừa nghe Nhậm Tư Đồ nói những lời hài hước này, Tôn Dao liền biết ngay là cô vẫn chưa hoàn toàn hết giận, nên giọng nói không khỏi pha thêm chút khẩn khoản: "Mình cũng mới được biết lúc nãy thôi, anh ta nhận lời mời xuất hiện tại bữa tiệc thường niên của công ty mình."
Nói đến đây, không cần hỏi rõ, Nhậm Tư Đồ cũng hiểu "anh ta" là ai. Nỗi oán giận vì phải làm cái loa phóng thanh trong suốt một năm nay bỗng nhiên tan biến, Nhậm Tư Đồ lại khôi phục giọng điệu nghiêm túc của mình: "Hay là cậu đừng tham dự bữa tiệc đó nữa, cứ nói là bị bệnh đi."
"Sao mình phải trốn? Anh ta tưởng mình sợ anh ta chắc?"
"Vậy…những anh chàng trong giới giải trí thì sao?"
"Người trong giới giải trí?" Tôn Dao không kìm được mà "hừ" một tiếng. "Mấy gã trong giới này, ai gặp phải gã họ Từ kia mà lại không cúi đầu khom lưng? Tìm bọn họ làm bạn trai thì mình sẽ bị mất mặt chết mất."
"Vậy để Thịnh Gia Ngôn đi với cậu đi, dù sao thì gần đây anh ấy cũng đang cô đơn, chắc chắn đêm Giáng sinh sẽ không hẹn hò với cô nào."
"Không được, tuy điều kiện của Thịnh Gia Ngôn không tồi nhưng vừa nhìn là biết anh ấy là mẫu người quá tốt tính, hoàn toàn không có uy nghiêm." Tôn Dao nghĩ một lát rồi như tìm thấy phao cứu sinh, giọng nói cũng có vẻ hăng hái hơn nhiều. "Nếu không thì thế này đi, cho mình mượn chú chân dài của Tầm Tầm dùng một bữa?"
"Cậu đùa đấy à?" Suýt nữa Nhậm Tư Đồ đánh đổ cái khay ăn trên tay vì lời đề nghị này của Tôn Dao. Cô đi về phía xe để khay ăn thừa, đặt xuống rồi bước nhanh ra khỏi căng tin, đi vào hành lang tương đối yên tĩnh. Vì sợ đùa quá thành thật, Nhậm Tư Đồ không cần nghĩ ngợi mà buột miệng từ chối ngay: "Ngoại hình của chú chân dài ấy không xuất sắc lắm, e là sẽ làm cậu mất mặt, cậu đừng nghĩ tới nữa."
"Cậu gạt mình đấy à, trong ipad của Tầm Tầm có hình của anh ta."
Vừa nói dối xong đã bị vạch mặt ngay, Nhậm Tư Đồ buồn phiền ngửa mặt lên trời thở dài. "Mình và anh ta hoàn toàn không thân thiết như cậu nghĩ, cậu bảo mình làm sao mở miệng nói được đây?"
Tôn Dao im lặng một lát, lẩm bẩm trong sự tiếc nuối: "Thôi được rồi, để mình nghĩ cách khác vậy."
Điện thoại được ngắt trong sự bất đắc dĩ của hai người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!