Khi Nhậm Tư Đồ về tới nhà thì đã gần sáu giờ sáng nhưng ánh mặt trời đầu tiên của ngày mới vẫn chưa thể xuyên qua được tầng mây dày đặc kia. Không biết vì hơi nước buổi sáng hay là vì sương mù mà sắc trời bên ngoài có vẻ vẫn mờ mịt. Nhậm Tư Đồ cố gắng mở cửa thật nhẹ nhàng, rón ra rón rén mang cái thân đầy mùi rượu tiến vào trong nhà, thay giày. Mãi đến lúc ấy cô mới nhớ ra hôm nay Tầm Tầm không ở nhà, cô hoàn toàn không cần lo là sẽ làm cậu bé thức giấc.
Chiều hôm qua, Tầm Tầm ở nhà chú chân dài của nó chơi điện tử, chơi một mạch đến tối, cô có năn nỉ thế nào cu cậu cũng không chịu về, cuối cùng cô đành phải để nó qua đêm ở đó.
Thôi thì ngủ khoảng hai tiếng đồng hồ, sau khi thức dậy đi đón Tầm Tầm về cũng được. Nhậm Tư Đồ nghĩ thế rồi liền không thèm thay quần áo mà nằm vật xuống giường, ngủ ngay.
Phải nói là cô chưa từng được ngủ ngon như vậy, ngay cả giấc mơ cũng không đến quấy rầy cô, để cô có thể chìm đắm trong giấc ngủ ngọt ngào này cho đến tận lúc mặt trời lên cao. Khi Nhậm Tư Đồ sảng khoái thức dậy, mở mắt ra thì ánh mặt trời rực rỡ đã tràn vào khắp căn phòng. Cô ngồi bật dậy, đưa mắt nhìn đồng hồ báo thức ở bên cạnh, đã hơn chín giờ rồi.
Nếu cái thân đầy mùi rượu này mà bị Tầm Tầm ngửi thấy thì chắc chắn thằng nhóc sẽ lải nhải cô một phen. Nhậm Tư Đồ nghĩ đến đây, liền thấy đau đầu, vội vàng chạy vọt vào nhà tắm.
Tắm rửa xong xuôi, cảm giác nhẹ nhàng thoải mái hơn, Nhậm Tư Đồ khoác áo choàng tắm bước tới trước tủ quần áo, chuẩn bị thay đồ thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.
Chính Nhậm Tư Đồ cũng không biết điện thoại của mình đang để ở đâu nên đành đứng trước tủ quần áo, chăm chú lắng tai nghe thật kĩ… Có lẽ tiếng chuông phát ra từ phòng khách, Nhậm Tư Đồ đành vội vàng ra khỏi phòng ngủ.
Nhưng cô vừa đi ra được vài bước chân lập tức đứng khựng lại…
Là Thời Chung, anh đang gọi điện thoại…
Đột nhiên nhìn thấy cô vọt tới trước mặt mình với bộ dạng thế này, cánh tay đang cầm điện thoại của anh cũng cứng đờ ra.
Trong khi bốn mắt nhìn nhau, đầu óc của Nhậm Tư Đồ trở nên trống rỗng trong vài giây. Mãi đến khi giọt nước trên mái tóc chưa được lau kĩ rơi xuống ngực của cô, Nhậm Tư Đồ mới hoàn hồn vội vàng níu chặt dây lưng của chiếc áo choàng tắm trên hông mình.
Động tác này của cô như là một lời nhắc nhở đối với Thời Chung, anh vừa cúi đầu, đập vào mắt chính là bộ ngực bị dây lưng thắt chặt. Không phải anh chưa từng thấy các nữ minh tinh mặc váy cổ chữ V, nhưng cái kiểu nửa kín nửa hở hiển hiện trước mặt anh lúc này càng khiến cho người ta… mơ tưởng sâu xa.
Nhưng đây là một người đàn ông có sức tự chủ rất tốt nên cho dù cảnh xuân đẹp không sao tả xiết thì anh vẫn có thể bình tĩnh thu hồi ánh mắt lại ngay một giây sau đó.
Xương quai xanh nhỏ nhắn, chiếc cổ với những đường cong hoàn hảo… Ánh mắt của Thời Chung từ từ lướt lên trên. Mỗi tấc da thịt của cô anh đều chỉ dám nhìn lướt qua sau đó bình thản nhìn sang chỗ khác. Nhưng khi nhìn thấy đôi môi của cô thì ánh mắt ấy phải dừng lại.
Cũng lúc đó, trong đầu Thời Chung không khỏi vang lên cuộc chuyện trò thẳng thắn giữa anh và Tầm Tầm trong đêm hôm trước…
Lúc ấy, Tầm Tầm khăng khăng đòi ở lại nhà Thời Chung để chơi điện tử. Thời Chung cũng bị cậu nhóc kéo lại, buộc phải ngồi xuống tấm thảm trong phòng khách, làm trợ thủ cho thằng nhóc trong trò chơi. Thời Chung không còn cách nào khác, phải nhờ cô giúp việc tiễn Nhậm Tư Đồ về.
Nhậm Tư Đồ đành ra về trong sự bất đắc dĩ. Cô giúp việc tiễn Nhậm Tư Đồ đi về phía thang máy riêng của anh, cửa thang máy vừa đóng lại, Tầm Tầm liền thả cái điều khiển trên tay xuống. Rõ ràng thằng nhóc này hoàn toàn không bị trò chơi mê hoặc đến độ không muốn về nhà mà chỉ muốn lánh mặt Nhậm Tư Đồ.
Thời Chung thấy thế thì cũng đặt bộ điều khiển xuống, gác nó lên chiếc bàn bên cạnh rồi chống cằm nhìn Tầm Tầm, ung dung chờ cậu nhóc tuyên bố những lời động trời nào đó…
"Chú là bố của cháu phải không?"
Cánh tay đang chống cằm của Thời Chung bỗng nhiên trở nên mềm nhũn, suýt nữa đập cằm xuống mặt bàn. Câu hỏi của thằng nhóc này còn động trời hơn cả trong tưởng tượng của anh.
Thời Chung âm thầm trấn định lại một lát, sau đó mới bình tĩnh hỏi: "Sao cháu lại hỏi thế?"
Tầm Tầm trưng ra bộ dạng "đừng tưởng là có thể thoát khỏi ánh mắt cháu", dáng vẻ khinh thường nhìn gương mặt cố tỏ ra đạo mạo của Thời Chung. "Cháu đều thấy hết rồi, hôm đó chú hôn Nhậm Tư Đồ."
"Hôm nào?"
Cái vẻ "đừng tưởng có thể thoát khỏi ánh mắt cháu" của Tầm Tầm lại được nâng cấp lên thành phiên bản mới khiến cho Thời Chung thực sự ngơ ngác không hiểu gì.
Tầm Tầm cho Thời Chung ba giây "thẳng thắng để được nhận khoan hồng", thấy Thời Chung vẫn không có dấu hiệu muốn thừa nhận thì mới không cam tâm tình nguyện bĩu môi, nói ra ngọn nguồn câu chuyện: "Chính là cái hôm mà chú uống rượu rồi chạy tới nhà cháu đó! Nhậm Tư Đồ còn gạt cháu, nói chú đến nhà cháu là vì ông nội siêu trộm kia chính là bố của chú, chú đến để tìm bố mình. Nếu ông nội siêu trộm kia mà là bố của chú thì sao không ở chung với chú chứ?
Chắc chắn là Nhậm Tư Đồ đã xem Bố ơi, mình đi đâu thế? quá nhiều rồi, lời nói dối như thế mà cũng nói ra được."
Thời Chung chống tay lên trán, có lẽ vì giữa anh và đứa trẻ này có khác biệt về thế hệ nên anh cần phải suy nghĩ kĩ một chút mới có thể hoàn toàn hiểu được những gì nó nói.
"Khoan đã, ông nội siêu trộm?"
"Cháu gọi ông ấy là ông nội trộm vặt thì ông ấy bảo là sẽ nhét cháu vào bồn cầu rồi giội nước cho trôi, cứ khăng khăng bảo cháu phải gọi ông ấy là ông nội siêu trộm." Nói tới đây, dường như Tầm Tầm hơi tức giận, hét lớn: "Ông ấy thật là xấu xa!"
Thời Chung thầm thở dài một hơi, hình như đây đúng là phong cách của bố mình thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!