Chương 6: Ai cũng có điều bí mật

Ba giờ sáng, khi người quen thức đêm như Tôn Dao đang chìm trong giấc nồng thì chuông điện thoại bỗng nhiên reo vang

Cô mơ mơ màng màng nhấc máy. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói hết sức tỉnh táo của Nhậm Tư Đồ: "Ra ngoài uống rượu đi."

Nhậm Tư Đồ nói với giọng vô cảm, có vẻ như hết sức bình thản. Tôn Dao ngớ người vài giây rồi bỗng nhiên giật mình ngồi bật dậy. "Nhậm Tư Đồ, cậu đừng có làm mình sợ chứ!"

Dường như phía bên kia cũng cảm giác được phản ứng của Tôn Dao có hơi thái quá nên cười, hỏi: "Tìm cậu uống rượu thôi mà, làm gì đến nỗi doạ cậu sợ vậy?"

Tôn Dao xoa bóp hai đầu chân mày. "Lần gần đây nhất, khi cậu tìm mình ra ngoài uống rượu lúc nửa đêm là vào năm năm trước, cậu và Thịnh Gia Ngôn…" Tôn Dao lập tức im bặt, mà đầu dây bên kia hình như cũng nhớ ra chuyện gì đó không vui nên không khí bỗng trở nên yên ắng hơn.

Tôn Dao hơi bực dọc xua tay. "Được rồi, được rồi không nhắc đến chuyện đã qua nữa. Cậu ở đâu? Bây giờ mình sẽ qua đó ngay."

"…"

Một cô gái bước xuống từ chiếc taxi đang đậu bên lề đường, sau đó vội chạy vào một quán đồ nướng nhỏ đối diện. Cô gái đội mũ len, mang kính gọng đen, mặc áo lông dài tới mắt cá chân, đi một đôi ủng đi tuyết, kềnh càng đến mức gần như là lôi thôi lếch thếch.

Cô bước vào trong quán, vừa nhìn là thấy ngay bóng lưng cô độc của cô gái đang ngồi bên chiếc bàn cạnh góc cửa sổ. Cô vừa cởi áo khoác vừa đi qua đó. Khi đã bước lại gần, cô liền vỗ mạnh vào vai người đó. "Không đợi mình mà uống trước rồi sao?"

Nhậm Tư Đồ ngạc nhiên ngẩng đầu lên thì thấy Tôn Dao cởi mũ rồi ngồi phịch vào ghế đối diện.

Nhậm Tư Đồ liếc nhìn một lượt cách ăn mặc của Tôn Dao. Ai có thể ngờ, nửa đêm nửa hôm, một nữ minh tinh lại ăn mặc thế này rồi chạy tới cái quán nhậu nhỏ xíu để uống rượu kia chứ?

Nhậm Tư Đồ khui một chai bia, đẩy đến trước mặt Tôn Dao. Lúc này, Tôn Dao đã cởi áo khoác ra, trên người chỉ còn lại một chiếc áo len trắng đơn giản và chiếc quần jean nhạt màu, trong nháy mắt đã không còn dáng vẻ lôi thôi lếch thếch lúc nãy nữa, mặt mũi cũng lộ ra vẻ thanh tú, đáng yêu. Cô cầm lấy chai bia mà Nhậm Tư Đồ khui cho mình, uống một hớp. "Nói đi, hôm nay cậu đã chịu sự kiện kích thích gì mà phải gọi mình ra đây?"

"Không." Nhậm Tư Đồ trả lời với vẻ rất lạnh nhạt.

Tôn Dao cầm kẹp lên lật qua lật lại đồ ăn trên vỉ nướng, hỏi một cách bâng quơ: "Có phải gặp trắc trở trong tình yêu không?"

Động tác cầm chai bia đưa lên miệng của Nhậm Tư Đồ bỗng khựng lại. "Cái gì mà tình yêu?"

"Tầm Tầm kể." Nói đến đây, Tôn Dao cũng không khỏi cảm thấy tò mò. Cô đặt cái kẹp xuống, ung dung nhìn Nhậm Tư Đồ. "Nói mau, rốt cuộc thì chân của anh chàng kia dài bao nhiêu mà đến cả Tầm Tầm cũng không ngừng gọi anh ta là chú chân dài?"

Nhậm Tư Đồ nhún vai, không trả lời, buồn rầu uống tiếp. Thấy bộ dạng im lặng không lên tiếng của cô, Tôn Dao lại đau đầu. Cái cô bác sĩ tâm lý này che giấu tâm sự quá giỏi, người ngoài không thể đoán được điều gì. Nhưng Tôn Dao cũng rất hiểu cô, cho nên bèn hỏi thử: "Hay là… vì chuyện của mẹ cậu?"

Vừa nói đến đây, cô liền thấy Nhậm Tư Đồ thở dài một hơi thật nặng nề. "Haizz, đừng nhắc đến nữa, phiền quá!"

Nhậm Tư Đồ giơ chai bia ra, chạm vào chai bia của Tôn Dao. "Uống đi!"

Dáng vẻ này của cô rõ ràng không muốn Tôn Dao hỏi tiếp nữa, Tôn Dao cũng hiểu ý nên gom tất cả nghi vấn ném vào trong men rượu, ngửa đầu uống cạn.

Nếu là người không thân thiết với Nhậm Tư Đồ thì chắc chắn sẽ không dám tin tửu lượng của cô lại kinh người như thế, ngay cả Tôn Dao cũng uống không lại cô. Đến lúc chuẩn bị tính tiền ra về, Nhậm Tư Đồ vẫn còn rất tỉnh táo, có điều hai má đỏ bừng. Còn Tôn Dao say đến nỗi không bước nổi, Nhậm Tư Đồ phải mặc áp khoác giúp cô, dìu cô đi ra ngoài. Bên ngoài gió lạnh, khiến Nhậm Tư Đồ hoàn toàn tỉnh táo trở lại. Tôn Dao ngồi phịch xuống bậc thang trên vỉa hè, cúi đầu lẩm bẩm gì đó.

Xe của Nhậm Tư Đồ đậu ở bên đường, cô móc chìa khoá từ trong túi ra, định dìu Tôn Dao lên xe nghỉ ngơi thì Tôn Dao đã nhân lúc cô không chú ý mà đứng dậy rồi thất tha thất thểu đi trên vỉa hè, hướng về phía trước.

Nhậm Tư Đồ vội vàng đóng cửa xe lại, chạy theo cô bạn.

Không ngờ Tôn Dao đột nhiên dừng lại. Nói đúng hơn là dừng lại trước một chiếc xe hơi màu đen sang trọng.

Nhậm Tư Đồ thấy Tôn Dao ngông nghênh gõ cửa xe của người ta thì không khỏi sửng sốt. Cửa sổ bên phía ghế lái của chiếc xe được hạ xuống, Tôn Dao lại khom người, đứng nói chuyện với người lái xe.

Nhậm Tư Đồ ngạc nhiên đi về phía đó. Khi đến gần mới nghe rõ, thì ra không phải Tôn Dao đang nói chuyện với người lái xe mà là đang cãi nhau. Xem ra quả là Tôn Dao đã say bí tỉ rồi, cho nên mới đứng bên đường cãi nhau với một người xa lạ. Nhậm Tư Đồ không dám chậm trễ, chân bước nhanh hơn. Nhưng vừa chạy đến bên cạnh Tôn Dao, đang chuẩn bị giơ tay vỗ vai cô thì Nhậm Tư Đồ lại nghe Tôn Dao tức giận mắng chửi người lái xe: "Mẹ nó, anh bảo với Từ Kính Nam đừng có ở không tới mức phái người theo dõi tôi! Cút ngay cho tôi!"

Vừa nghe tới ba chữ "Từ Kính Nam", tay của Nhậm Tư Đồ bỗng khựng lại giữa không trung.

Anh tài xế kia có vẻ chột dạ nhưng miệng lại khăng khăng khẳng định: "Cô à, tôi không hiểu cô đang nói gì."

Lần này, Tôn Dao quyết định nhào nửa người vào trong xe, một tay túm lấy cổ áo của anh tài xế, tay kia chỉ vào cửa sổ sát sàn của quán đồ nướng cách đó không xa. "Tôi ở trong quán hai tiếng đồng hồ thì xe của anh đậu ở đây không nhúc nhích hai tiếng đồng hồ…"

Nhậm Tư Đồ tỉnh táo lại ngay tức khắc rồi vô thức nhìn về phía cửa sổ sát sàn của quán đồ nướng. Lúc ấy cô ngồi trong quán, tâm trạng không được tốt lắm nên dù thấy thỉnh thoảng Tôn Dao cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, cô cũng chẳng để tâm. Thì ra lúc ấy Tôn Dao đang nhìn chiếc xe này…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!