Từ thứ Hai đến thứ Sáu, Tầm Tầm đều ăn trưa ở trường, về phần cơm chiều và ba bữa cuối tuần, phần lớn thời gian Nhậm Tư Đồ đều giải quyết bằng cách dẫn Tầm Tầm đến chỗ Thịnh Gia Ngôn để ăn chực. Cô chỉ biết làm vài món đơn giản, nhưng hôm nay dưới sự xúi giục của Tầm Tầm, cô đã mua cá diếc, sườn non, cánh gà… những thứ mà cô chưa nấu qua bao giờ.
Tầm Tầm ngồi trong phòng khách xem ti vi, thỉnh thoảng lại chạy vào bếp để giám sát. Lần thứ ba, khi hớn hở chạy vào bếp, Tầm Tầm thấy ngay cả bếp nấu mà Nhậm Tư Đồ vẫn còn chưa bật lên. Cuối cùng, cậu nhóc không thể không thừa nhận mình đã gửi gắm hy vọng vào nhầm đối tượng.
Nhưng trong cái khó ló cái khôn, Tầm Tầm nhanh chóng nghĩ cách giải quyết, lập tức tha đôi dép lê hình Minion chạy về phòng khách. Không lâu sau, cậu nhóc lại cầm điện thoại chạy vào nhà bếp.
Trong lúc Nhậm Tư Đồ đang bận tối tăm mặt mũi thì bên tai vang lên giọng nói giòn giã của Tầm Tầm: "Chú Gia Ngôn, cứu với!"
Nhậm Tư Đồ ngẩn người ra, lập tức quay sang nhìn về phía phát ra giọng nói. Cô nhìn thấy Tầm Tầm tay cầm điện thoại của mình, vẻ mặt như vớ được phao cứu sinh, tiếp tục nói: "Nhậm Tư Đồ hẹn một chú tới nhà ăn cơm nhưng lại hoàn toàn không biết nấu thế nào, làm cháu buồn chết đi được. Chú có thể giúp mẹ không?"
Đây vốn chỉ là một bữa cơm trưa rất trong sáng nhưng không biết tại sao từ trong miệng Tầm Tầm nói ra thì nó lại mang theo chút hương vị của hẹn hò. Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không còn tâm trí để ý những nguyên liệu nấu ăn khiến cô đau đầu này nữa, mà vội vàng giật lấy điện thoại từ tay Tầm Tầm. "A lô?"
Giọng của Thịnh Gia Ngôn vẫn vui vẻ như thường ngày, giống như là đang trêu đùa cô: "Rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể khiến em đích thân xuống bếp nấu cơm cho anh ta thế?"
"Không có, chỉ là mời người ta ăn một bữa rất bình thường thôi."
"Anh thấy không đơn giản thế." Vẻ đùa cợt trong giọng nói của Thịnh Gia Ngôn càng rõ ràng. "Em cũng nên dành thời gian mà yêu đương đi. Có cần anh qua nấu giùm em một bữa, tiện thể dẫn Tầm Tầm đi luôn không?"
Không biết tại sao khi nghe anh nói thế, lòng Nhậm Tư Đồ không khỏi nảy sinh chút phiền muộn. Không rõ rốt cuộc là tức giận vì giọng điệu thờ ơ không để tâm của anh hay là tức giận bản thân mình vô dụng, ngay cả bữa cơm cũng không nấu được, Nhậm Tư Đồ hít sâu một hơi, cố nén cơn giận sắp sửa bùng lên trong lòng, dùng giọng nói bình thản, ung dung để trả lời Thịnh Gia Ngôn: "Không cần đâu, tự em làm được."
Lần này, Nhậm Tư Đồ cúp máy ngay mà không thèm nói tạm biệt. Nhìn màn hình di động đang tối dần trong chốc lát, cô mới nhớ ra và thầm trách mình đã đánh mất hình tượng trước Thịnh Gia Ngôn…
Khi cô quay sang nhìn Tầm Tầm thì phát hiện Tầm Tầm cũng đang nhìn chằm chằm vào cô, Nhậm Tư Đồ hỏi: "Sao thế?"
"Đây là lần đầu tiên con thấy mẹ nổi giận với chú Gia Ngôn."
Tuy ngoài mặt Nhậm Tư Đồ bật cười nhưng trong lòng lại nổi cơn chua xót. Cô thực sự không biết phải tiếp lời Tầm Tầm thế nào nên cụp mi mắt, nghĩ ngợi trong giây lát rồi hỏi ngược lại: "Đúng rồi, chú chân dài của con có nói là sẽ tới đây lúc mấy giờ không?"
Cho dù Tầm Tầm có tinh ý đến đâu đi nữa thì vẫn chỉ là đứa trẻ, nghe thấy Nhậm Tư Đồ vừa hỏi như vậy thì cậu nhóc lập tức quên mất việc cô tức giận với Thịnh Gia Ngôn mà vội vàng mở đôi mắt tròn xoe sốt sắng huơ tay múa chân, nói với Nhậm Tư Đồ: "Mẹ mau gọi hỏi chú ấy đi! Mau lên!"
Lần này Nhậm Tư Đồ nghe lệnh, lập tức ấn số điện thoại của Thời Chung. Điện thoại nhanh chóng được kết nối nhưng người bên kia đầu dây lại không nói gì, dường như là đang đợi cô lên tiếng trước. Trong khoảng yên tĩnh, Nhậm Tư Đồ gần như có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của mình, sau đó cô mới khách sáo hỏi: "Khoảng mấy giờ thì cậu đến để tôi canh giờ mà bắt đầu nấu cơm?"
Đầu bên kia vang lên một tiếng cười rất khẽ, giống như gió xuân thổi qua tai. "Thật là khéo!"
Đây mà là câu trả lời sao?
Nhậm Tư Đồ vừa nghi hoặc "hả" một tiếng thì đã nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Nhậm Tư Đồ vẫn còn cầm điện thoại, chạy ra mở thì thấy Thời Chung đang đứng ở ngoài, vừa bỏ điện thoại xuống. Anh vừa nhìn thấy cô, liền mỉm cười. Nụ cười này không rõ nét lắm, môi chỉ nhếch lên tạo thành một đường cong nhẹ nhàng nhưng lại không thể nói là không tươi, bởi ngay cả trong đáy mắt anh cũng tràn ngập niềm vui.
Nhậm Tư Đồ còn chưa hiểu anh đang cười cái gì thì anh đã đi đến trước mặt cô, vươn tay về phía cô. Nhậm Tư Đồ giật mình sửng sốt, tưởng rằng anh muốn sờ lên mặt mình… Huống hồ bây giờ hai người đứng gần nhau như vậy, cô lại ngửi thấy mùi hương trên người anh. Không phải mùi thuốc lá như lần trước mà ngược lại, đó là một mùi hương tươi mát, thoảng qua rất dễ chịu.
Động tác vươn tay về phía cô của anh, nụ cười trong đôi mắt anh cộng thêm mùi hương nhẹ nhàng tươi mát từ anh, những thứ ấy nhanh chóng dệt thành một tấm lưới chụp tới khiến cho tim Nhậm Tư Đồ phải đập lỗi nhịp…
Nhưng ngay sau đó, tay của anh lại nhếch sang một góc nhỏ chỉ vài độ, lướt qua một bên mặt cô, chuyển sang tóc cô, nháy mắt liền lấy xuống một miếng rau nhỏ dính trên đó.
"Sao rửa rau thôi mà cậu cũng có thể để rau dính trên đầu vậy?" Anh hỏi với vẻ thích thú.
Lẽ ra Nhậm Tư Đồ phải hết sức xấu hổ nhưng lúc này lại bị nụ cười của anh làm ảnh hưởng nên cũng phải bật cười. Người đàn ông này có diện mạo gần như là thiên về hướng lạnh lùng nhưng bây giờ lại bày tỏ thiện ý trước mặt cô, khiến Nhậm Tư Đồ cảm nhận được một cách rõ ràng rằng giữa mình và anh đã hoà hợp và cởi mở với nhau nhiều hơn so với lần dùng cơm tối hôm trước.
Tầm Tầm trốn trong phòng khách, lặng lẽ nhìn hai người đang đứng ngoài cửa. Nghe Thời Chung nói thế, nhất thời cậu bé không dám nhìn thẳng vào sự thật, chán nản đưa hai tay che mặt: Ngay cả rửa rau mà cũng có thể làm rau dính lên đầu, Nhậm Tư Đồ ngốc như thế, thảo nào mà chú chân dài lại chê bai…
Nhậm Tư Đồ mời Thời Chung vào nhà. Thấy Tầm Tầm giống như đang trốn trong góc phòng khách với bộ dạng chán nản thì bấy giờ mới nhớ ra là phải cảnh báo trước cho vị khách của mình: "Tôi vốn định gọi thức ăn bên ngoài nhưng thằng nhỏ này lại không chịu. Nếu lát nữa thức ăn tôi nấu không hợp khẩu vị thì cậu cũng đừng chê nhé."
Tầm Tầm nghe thấy thế thì lập tức thả hai bàn tay trên mặt xuống, nhìn Nhậm Tư Đồ với ánh mắt hơi bất mãn: Nhậm Tư Đồ thật là xấu, sao lại đổ hết trách nhiệm lên đầu con…
Vị khách kia không hề bình phẩm gì về chuyện này, chỉ vừa cởi khuy áo khoác vừa đi về phía sofa trong phòng khách, thấy vẻ mặt cố gắng nhẫn nhịn của Tầm Tầm thì không nén được mà hỏi lại cậu nhóc: "Cơm mẹ cháu nấu thực sự rất khó ăn sao?"
Tầm Tầm là một đứa trẻ biết bao che khuyết điểm cho người thân nên khuôn mặt nhỏ nhắn bèn vênh lên, nói dối một cách không biết đỏ mặt: "Ai nói chứ? Rất ngon mà!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!