Cô quay đầu lại, nhìn vẻ mặt sốt ruột của Thẩm Thấm trong nháy mắt, một dự cảm chẳng lành hiện lên trong đầu cô, khiến cho giọng của cô cũng bất giác trở nên khàn khàn: "Anh ấy… đã xảy ra chuyện gì sao?"
Thẩm Thấm lắc đầu một cách rã rời, nhưng sợ Nhậm Tư Đồ lại không đếm xỉa đến mình mà bỏ đi mất nên vội vàng nói tiếp: "Nhưng nếu bây giờ mà cô không quan tâm đến anh ấy thì có lẽ anh ấy sẽ xảy ra chuyện mất."
"…"
"Cô có biết tôi ghét cô đến nhường nào không? Cô hoàn toàn không bỏ ra bất cứ thứ gì nhưng lại có được toàn bộ tình yêu của anh ấy. Còn tôi, rõ ràng đã làm nhiều việc như thế nhưng anh ấy lại vì cô mà đuổi tôi đi…
Cho nên lúc ấy đầu óc tôi nhất thời mê muội, cố ý nói ra những lời khiến cô hiểu lầm…
Nếu cô thực sự quan tâm đến anh ấy dù chỉ một chút thôi thì sẽ không bỏ mặc anh ấy lại mà đi một mình. Có lẽ cuối cùng anh ấy cũng hiểu được điều này. Nhưng tôi cứ ngỡ rằng sau khi hiểu ra, anh ấy sẽ biết trân trọng những người đáng được trân trọng, ai ngờ anh ấy lại đi giày vò bản thân mình…
Khi tôi mới vừa quen anh ấy chưa được bao lâu, có một lần anh ấy và Tiểu Từ uống rượu với nhau, tôi nghe anh ấy nói tôi giống "cô ấy". Lúc đó tôi hoàn toàn không biết "cô ấy" là ai, cho đến năm ngoái…
Lần đó anh ấy uống say bí tỉ, mà tôi thì lại thích anh ấy, tôi không quan tâm đến chuyện anh ấy nhầm tôi là người khác, dù sao thì đâu ai biết người mà anh ấy luôn nhung nhớ kia còn sống hay đã chết, nói không chừng đã kết hôn, sinh con ở một nơi nào đó rồi cũng nên. Còn tôi thì thích anh ấy, tôi mới là người thực sự ở bên cạnh quan tâm anh ấy, và anh ấy đang ở gần ngay trước mắt, chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới…
Nhưng anh ấy còn chưa hôn tôi thì đã đẩy tôi ra…
Cô có biết khi đó anh ấy đã nói gì với tôi không?
Anh ấy nói, cho dù cả đời này vẫn không tìm được cô ấy thì tôi cũng không thể nào thay thế cô ấy được…"
Xác suất cứu vãn cuộc tình này là bao nhiêu?
Đáp án mà Tôn Dao cho Nhậm Tư Đồ chính là: "Không phần trăm."
"…"
"Cậu cứ tưởng tượng mà xem, anh ta bị cậu quy chụp cho cái tội lớn như thế mà suốt cả tháng nay cũng không đi tìm cậu, chứng tỏ đã hoàn toàn thất vọng về cậu, hoản toàn không muốn phí công phí sức để giải thích với cậu nữa."
Thật ra lý trí của Nhậm Tư Đồ cũng đã đoán được ra câu trả lời này, nhưng sâu trong lòng, có một giọng nói khích lệ vẫn đang chiếm thế thượng phong. "Nhưng Thẩm Thấm nói cả tháng nay, hầu như ngày nào anh ấy cũng tăng ca, còn sắp xếp cho mình lịch trình dày đặc, thức cả đêm rồi sáng sớm về nhà thay bộ quần áo, sau đó lại tiếp tục đi làm. Không những thế còn hút thuốc vô chừng mực.
Cho dù mình không hy vọng gì về chuyện tái hợp thì cũng phải đi thay đổi tình trạng của anh ấy bây giờ, nếu không sẽ có ngày anh ấy kiệt sức mà chết mất."
Nhậm Tư Đồ nói xong, Tôn Dao ở đầu dây bên kia không kìm được thở dài một tiếng. Nhậm Tư Đồ cảm thấy mình có thể hiểu được ẩn ý đằng sau tiếng thở dài ngao ngán của Tôn Dao: Đúng là duyên nợ mà…
Đối với Thời Chung, có thể bây giờ cô chính là mối duyên nợ mà anh đang cố gắng thoát khỏi nên cô làm thế nào cũng không thể liên lạc được với anh.
Gọi điện thoại tới nhà thì bà cô giúp việc chỉ trả lời: "Xin lỗi cô Nhậm, cậu Thời không có ở nhà."
Nhớ lại lần trước, cô giúp việc còn cố ý tiết lộ cho Nhậm Tư Đồ tin tức Thời Chung nghỉ phép một tuần để về quê… Có lẽ tiết lộ hành tung của Thời Chung khi ấy và giữ kín hành tung của anh bây giờ đều là ý của anh.
Gọi điện thoại vào số cá nhân hay số văn phòng của Thời Chung thì đều do Trợ lý Tôn nghe máy. Trợ lý Tôn cũng chỉ nói một câu duy nhất: "Cô Nhậm, cô đừng làm khó cho tôi nữa, bây giờ Giám đốc đang rất bận, không có thời gian nghe điện thoại."
Thậm chí Nhậm Tư Đồ còn đợi dưới nhà anh suốt cả đêm nhưng vẫn không thấy anh về, cô đành phải tự giác ra về trong ánh bình minh của ngày mới.
Thế nào gọi là tự tạo nghiệt thì không thể sống? Điển hình chính là Nhậm Tư Đồ. Cô ném hết những thứ trong tủ quần áo đi, bây giờ muốn dùng cái cớ trả đồ để gặp anh một lần cũng không được.
Cuối cùng, chính Thẩm Thấm đã tiết lộ hành tung của Thời Chung cho cô biết: "Anh ấy mời phía cung cấp vật tư đến hộp đêm giải trí, có lẽ trong chốc lát sẽ không đi ngay được. Cô có cần qua đây không?"
Nhậm Tư Đồ cúp máy, nhìn đồng hồ hiển thị trên màn hình điện thoại. Đã mười một giờ rưỡi, cô nằm trên giường trằn trọc hơn tiếng đồng hồ mà vẫn chưa ngủ được. Cũng may là cô chưa ngủ nên không để lỡ cuộc gọi này. Cô bật dậy thay quần áo, đến trước cửa phòng Tầm Tầm ngó vào thấy Tầm Tầm vẫn nằm nghiêng trên giường ngủ một cách say sưa. Khi ấy Nhậm Tư Đồ mới khẽ khàng đóng cửa phòng lại, dùng tốc độ nhanh nhất để ra khỏi nhà, lái xe tới hộp đêm kia.
Thẩm Thấm đã đợi cô ở ngoài đại sảnh từ trước.
Khi hai người phụ nữ đều cảm thấy có lỗi với một người đàn ông thì có lẽ sẽ giống như tình trạng giữa cô và Thẩm Thấm bây giờ. Rõ ràng là gặp nhau thì thấy cực kỳ gượng gạo, cũng không có cảm tình gì với người kia nhưng lại không thể không gặp nhau. Thẩm Thấm đã biết được số phòng, vừa dẫn Nhậm Tư Đồ đi xuyên qua hành lang đầy hoa tulip vừa nói: "Tôi từng làm tiếp viên ở đây nên quen hết tất cả nhân viên phục vụ, bọn họ cũng đã gặp anh ấy nên chắc là không nhận nhầm đâu."
Xem ra Thẩm Thấm rất quen thuộc với nơi này. Khu vực VIP có bảo vệ xác nhận thân phận của khách xong thì mới cho vào nhưng thấy Nhậm Tư Đồ được Thẩm Thấm dẫn đến thì không cần tra lai lịch mà cho vào ngay. Hành lang của khu vực VIP được lát bằng một loại gạch của nước ngoài, đỏ thắm như mã não, có những hoa văn gợi cảm khiến Nhậm Tư Đồ nhìn mà cảm thấy áp lực. Bọn họ nhanh chóng đi đến trước cửa phòng VIP, Nhậm Tư Đồ nắm tay nắm cửa, nhất thời không còn dũng khí để đẩy cửa bước vào.
Thẩm Thấm thấy cô đột nhiên trở nên do dự thì rất thất vọng và nôn nóng, liếc cô một cái rồi đẩy mạnh cửa ra, kéo cô tiến vào trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!