Chương 47: (Vô Đề)

Sau khi tới nhà anh, Nhậm Tư Đồ vừa bước ra khỏi chiếc thang máy có gắn camera giám sát thì lập tức bị anh bế thốc lên. Cô thét lên một tiếng rồi ôm lấy cổ anh, thấy trán anh hơi nổi gân xanh thì không nhịn được cười. "Anh Thời, đừng tỏ vẻ đói khát như vậy chứ. Chúng ta làm mọi chuyện chẳng phải vì sự tiến bộ của xã hội loài người hay sao?"

Thời Chung cúi đầu nhìn cô. "Bây giờ em cứ tha hồ mà cười, lát nữa cái miệng này sẽ chỉ biết cầu xin anh mà thôi."

Nhậm Tư Đồ làm bộ nhào qua cắn anh, cô cứ tưởng anh sẽ dễ dàng né tránh, không ngờ anh lại thuận thế cúi người hôn cô. Thời Chung vừa hôn cô một cách nồng nhiệt vừa tăng tốc bước nhanh vào phòng ngủ. Nụ hôn vừa kết thúc, hơi thở của Nhậm Tư Đồ cũng trở nên rối loạn, chỉ có thể lẳng lặng tựa vào lồng ngực anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ…

"Các người đang làm gì vậy!" 

Một tiếng quát đầy giận dữ đã lấn át tiếng tim đập bên tai Nhậm Tư Đồ, khiến cô cả kinh. Thân thể của Thời Chung cũng cứng đờ ra.

Hai người còn chưa kịp nhìn về phía phát ra âm thanh thì một tiếng hét đầy phẫn nộ lại vang lên: "Còn không mau buông ra cho ta!"

Nhậm Tư Đồ giật mình, trượt khỏi vòng tay của Thời Chung theo phản xạ.

Lần này, cuối cùng hai người cũng nhìn thấy ông Tần đang đứng trong phòng khách.

Vẻ mặt của Thời Chung lập tức trở nên lạnh nhạt. Khi nhận ra người đứng cách đó không xa chính là bố mình thì Thời Chung liền vô thức dùng vẻ mặt này để đối mặt với ông.

Ông Tần cố nén lửa giận trong lòng, bước tới gần bọn họ, quét mắt nhìn Nhậm Tư Đồ. Nhậm Tư Đồ không kìm được phải nuốt một ngụm nước bọt. "Chào bác."

Ông Tần không thèm trả lời cô, ánh mắt lập tức nhìn về phía Thời Chung, sau đó chỉ tay vào mũi Nhậm Tư Đồ mà hỏi Thời Chung: "Cái thằng xấu xa này, vì cô ta mà mày mới phụ bạc tình cảm của Thẩm Thấm đúng không?"

Phụ bạc tình cảm…

Bị quy chụp cho một tội danh lớn như thế, cả Nhậm Tư Đồ và Thời Chung đều ngây người ra.

Thời Chung hết sức bực mình với sự vô cớ gây sự của ông Tần, anh cáu kỉnh chống tay lên trán. Có lẽ là hết cách với ông Tần, anh không hề nói với bố mình một câu mà lập tức móc điện thoại ra, gọi cho Tiểu Từ: "A lô, là tôi đây. Cậu mau tới chỗ tôi đón ông ấy đi đi."

Trước nay ông Tần và Thời Chung luôn không hợp nhau nên chưa bao giờ nói chuyện quá vài câu, bây giờ dường như ông cũng không muốn lãng phí nước bọt với anh mà quay về phía Nhậm Tư Đồ, thay điệu bộ vênh mặt hất hàm lúc nãy bằng giọng điệu gần như là khuyên nhủ một cách chân thành: "Bác sĩ Nhậm, điều kiện của cô tốt như thế, cần gì cứ phải đi làm kẻ thức ba phá hoại tình cảm của người khác chứ?"

Lúc nói chuyện với Tiểu Từ, giọng điệu của Thời Chung còn coi như là ôn hòa nhưng vừa nghe ông lão nói thế, anh liền đanh mặt lại. "Bố không biết nguồn cơn trong đó thì đừng có nói lung tung."

Ông Tần nhìn Thời Chung, không khỏi cười lạnh vài tiếng. "Bố không biết nguồn cơn sao?"

Xem ra ông cực kỳ không thích giao tiếp với con trai mình, sau khi "hừ" lạnh vài tiếng thì lại quay về phía Nhậm Tư Đồ. "Bác sĩ Nhậm, tôi và thằng nhóc xấu xa này luôn không nói chuyện được với nhau, nhưng tôi biết cô là người hiểu lý lẽ, chắc chắn cô sẽ hiểu được những gì ông già này muốn nói."

Thời Chung lập tức kéo Nhậm Tư Đồ ra sau lưng mình. "Em về trước đi, đừng nói nhiều với ông ấy làm gì."

Nhậm Tư Đồ bị kẹt giữa hai cha con Thời Chung nên không biết làm sao. Cô nghĩ một chút, sau đó ngước mắt nhìn Thời Chung và lắc đầu, đồng thời gạt bàn tay đang nắm lấy cổ tay mình ra. "Không sao đâu, cứ làm theo ý của bác Tần đi."

Thật ra Nhậm Tư Đồ càng muốn chính tai nghe xem, cô đâu có làm gì mà tại sao lại bị ông Tần khăng khăng nói mình là kẻ thứ ba.

Thấy thái độ của Nhậm Tư Đồ quá kiên quyết, Thời Chung đành để mặc cô. Nhậm Tư Đồ nhìn gương mặt sa sầm của anh, rồi lại nhìn gương mặt ngang bướng của ông Tần, ai cũng hết sức cố chấp nên cô đành phải nghĩ cách bảo Thời Chung lánh mặt trước. "Anh đi rót cho bố anh ly nước đi, để em một mình nói chuyện với bác ấy."

Thời Chung bất mãn làu bàu một câu: "Tính ông ấy vừa ngang ngược vừa không nói lý lẽ, không biết có gì để mà nói…"

Nhậm Tư Đồ suy tính sâu xa hơn Thời Chung một chút. Nếu sau này cô kết hôn với Thời Chung thì dù gì Tần Tuấn Vĩ cũng sẽ là bố chồng của cô, đâu thể nào cả đời không qua lại với nhau được. Nhưng trước mặt hai người đàn ông này, Nhậm Tư Đồ không thể nào nói ra câu ấy, cho nên đành lặng lẽ đẩy Thời Chung vài cái, ý bảo anh đi vào nhà bếp.

Quả nhiên, Thời Chung vừa đi thì thái độ của ông Tần đối với Nhậm Tư Đồ trở nên hòa nhã hơn nhiều. Nhưng cho dù là thế, trong mắt ông, Nhậm Tư Đồ vẫn là người ngoài không mấy đáng yêu, hoàn toàn không thể nào so sánh với vị trí của Thẩm Thấm trong lòng ông. Việc ông khen ngợi Thẩm Thấm không dứt lời đủ để cho thấy ông yêu thương và hài lòng với cô ấy thế nào.

"Con bé Thẩm Thấm ấy có hoàn cảnh rất đáng thương, so với Thời Chung năm đó thì còn đáng thương hơn gấp mấy lần. Nhưng bác sĩ Nhậm cứ nhìn xem, thế mà con bé vẫn có thể trở thành một cô gái tốt, đảm đang, lễ phép với người lớn. Thằng nhóc xấu xa kia cứ phải làm trái ý cho tôi tức chết thì nó mới vui hay sao ấy."

"Tính tình của Thời Chung giống bác, rất cố chấp nhưng thật ra trong lòng anh ấy vẫn rất tôn kính bác…"

Nhậm Tư Đồ vừa định nói vài lời tốt đẹp giúp cho bạn trai của mình nhưng lập tức bị ông Tần ngắt lời: "Đừng nhắc tới cái thằng xấu xa ấy nữa, càng nói càng thấy bực bội. Tóm lại nó không thể nào so được với Thẩm Thấm. Thẩm Thấm là một cô gái tốt, thường tới uống trà, đánh cờ với tôi, còn nấu cơm cho tôi ăn nữa. Hơn nữa cô biết không, con bé bận việc học như thế mà hễ có thời gian là lại ra ngoài làm thêm để dành dụm tiền trả lại số tiền mà Thời Chung đã giúp nó học đại học.

Ngay cả mua quà cho chúng tôi cũng không động tới một đồng của Thời Chung mà toàn dùng số tiền mình tiết kiệm được hoặc là tiền học bổng. Có một lần vì muốn mua cây bút máy làm quà sinh nhật cho thằng nhóc xấu xa kia mà nó đi làm thêm nhiều tới nỗi ngất xỉu. Chuyện này chúng tôi không hề biết. Thằng xấu xa kia có rất nhiều bút máy hiệu đó, nó nhận quà của con bé xong thì không thèm đụng tới mà ném thẳng vào ngăn tủ. Nếu không nhờ Tiểu Từ nói cho chúng tôi biết Thẩm Thấm để dành tiền mua quà mà bị bệnh thì có lẽ cây bút ấy còn nằm trong ngăn tủ dưới cùng, chưa tháo hộp ra nữa. Người có mắt đều nhìn thấy Thẩm Thấm thích Thời Chung, thế mà con bé lại kiên quyết không thừa nhận, có lẽ là vì cảm thấy địa vị cách xa nhau quá, sợ người ta nói nó trèo cao. Nhưng Thẩm Thấm là một cô gái tốt như thế, rõ ràng là thằng xấu xa kia không xứng với con bé."

Nhậm Tư Đồ cũng phải thừa nhận rằng Thẩm Thấm là một cô gái tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!