Chương 46: Ý nghĩa thực sự của từ tạm biệt

Một người đàn ông làm việc có hiệu quả chính là người ngủ ở nhà bạn một đêm thì hôm sau có thể biến nhà bạn trở thành nhà của anh ta…

Hôm sau, khi Nhậm Tư Đồ hết giờ làm việc, trên đường đón Tầm Tầm về nhà thì nhận được điện thoại của công ty dọn nhà, hỏi cô khi nào có ở nhà để bọn họ đưa đồ đạc tới.

Lúc ấy, Nhậm Tư Đồ nghe mà không hiểu gì cả. "Đồ đạc gì vậy?"

Nhậm Tư Đồ về tới nhà, nhân viên của công ty dọn nhà cũng không hỏi ý kiến cô mà lập tức chuyển chiếc giường trong phòng cô đi, thay vào đó là một chiếc giường đôi hoàn toàn mới. Tủ quần áo của cô cũng không thoát khỏi số phận ấy, bị đổi thành chiếc tủ mới có chiều rộng gấp đôi. Nhìn nhân viên của công ty dọn nhà móc từng bộ quần áo đi làm, quần áo ở nhà, quần áo ngủ các loại vào trong tủ quần áo, cuối cùng Nhậm Tư Đồ cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tốc độ làm việc của nhân viên công ty dọn nhà này rất nhanh, chỉ trong vòng mười lăm phút đã nhét đầy chiếc tủ quần áo, một bộ đồ dùng tắm rửa mới toanh cũng được đặt trong phòng tắm của cô. Sau khi cô ký tên xác nhận đã nhận được hàng, nhân viên của công ty này mới hăm hở ra về. Nhậm Tư Đồ cảm thấy nhất định phải gọi điện thoại cho kẻ đầu sỏ kia để hỏi tội nhưng khi gọi tới thì trong điện thoại cứ báo là thuê bao đang bận.

Nhậm Tư Đồ ngồi trên sofa, cầm điện thoại chờ đợi, gọi thêm lần nữa thì vẫn thuê bao đang bận, cô đành phải cúp máy.

Lúc này Nhậm Tư Đồ mới phát hiện cậu bạn Tầm Tầm nhiều chuyện, hễ về tới nhà là đòi mở phim hoạt hình kia hôm nay không thế nữa, tìm trong phòng khách cũng không thấy bóng dáng cu cậu đâu nên cô mới đứng dậy, định vào phòng của Tầm Tầm xem xem có chuyện gì không. Nhưng vừa đến trước cửa phòng, còn chưa kịp đẩy cửa ra thì cô đã nghe tiếng Tầm Tầm nói chuyện điện thoại: "Ha ha, cháu biết ngay những thứ đó là của chú mà!"

Tầm Tầm dùng điện thoại bàn trong phòng để gọi cho Thời Chung? Thảo nào mà điện thoại của Thời Chung cứ báo bận mãi…

Nhậm Tư Đồ bỏ ý định vào phòng Tầm Tầm, trốn bên ngoài nghe lén bọn họ nói chuyện.

Cô nghe Tầm Tầm nói: "Đương nhiên là cháu rất hoan nghênh!"

"Vậy khi nào thì chú tới nhà cháu?"

"Hả? Rõ ràng là chú nói được nghỉ phép tới tuần sau cơ mà, sao mới đó mà đã phải đi làm lại rồi? Thật đáng ghét…"

"Được rồi, vậy chú mau qua đây đi, cháu đợi chú về nấu cơm cho cháu, chúng ta ăn cơm xong thì cùng nhau xem Gấu tái xuất, quyết định vậy đi nha!"

Nhậm Tư Đồ đứng ngoài, tay cầm tay nắm cửa, không khỏi ngẫm nghĩ rốt cuộc thì Thời Chung đã dùng chiêu gì mà có thể dụ được Tầm Tầm, khiến nó chết mê chết mệt thế không biết?

Nhậm Tư Đồ nhón chân thật khẽ, lặng lẽ đi vào phòng. Tầm Tầm đang cầm điện thoại trò chuyện một cách say sưa nên hoàn toàn không phát hiện Nhậm Tư Đồ đã đi đến sau lưng mình.

"Yên tâm đi, cháu mãi mãi đứng về phe chú, cháu nói cho chú ở đây thì chú cứ yên tâm mà vào ở, nếu Nhậm Tư Đồ muốn đuổi chú đi cháu sẽ…"

"Sẽ thế nào?"

Nhậm Tư Đồ lên tiếng ngắt lời cu cậu.

Tầm Tầm lập tức im bặt, bộ não ngừng hoạt động trong vài giây, sau đó mới từ từ quay đầu lại với vẻ không dám tin và nhìn thấy Nhậm Tư Đồ đang khẽ nhướng mày, khoanh tay đứng sau lưng mình.

Tầm Tầm chột dạ lè lưỡi, Nhậm Tư Đồ đưa tay về phía cậu nhóc, cu cậu liền ngoan ngoãn đặt ống nghe vào tay cô. Nhậm Tư Đồ cầm lấy ống nghe, đằng hắng vài cái. "Anh Thời, chưa có sự đồng ý của tôi mà anh đã chuyển đồ đạc đến nhà tôi, còn âm thầm kéo bè kéo cánh với Tầm Tầm để tẩy chay tôi, anh phải bị tội gì đây?"

Ở đầu dây bên kia, Thời Chung không nhịn được cười, cũng làm bộ làm tịch đằng hắng. "Tội không thể tha, cam nguyện chịu mọi hình phạt, được chứ?"

Nhậm Tư Đồ cố nín cười, đang định hài lòng gật đầu thì lại nghe anh hỏi với giọng đầy ám muội: "Đã nghĩ ra cách xử lý anh chưa? Nhỏ sáp nến hay là trói tay chân lại? Hoặc là còn chiêu gì khác…"

"…"

Tầm Tầm đứng bên cạnh, ngửa đầu nhìn Nhậm Tư Đồ, đột nhiên trợn tròn mắt. "Nhậm Tư Đồ, sao tự nhiên mẹ lại đỏ mặt?"

Thính giác của Thời Chung quả là rất tốt, ở đầu dây bên kia mà cũng nghe thấy, giọng càng thêm cười cợt: "Da mặt của em mỏng thật, chỉ nghe thôi mà cũng đã đỏ mặt. Đến khi hành động thật thì chắc sẽ xấu hổ chết mất."

Nhậm Tư Đồ vội vàng ngắt lời anh, không cho anh nói lung tung nữa: "Anh làm việc xong thì mau về đây, phạt anh nấu cơm cho bọn em, thế đi!"

Nói xong cô liền cúp máy.

Cùng lúc này, Thời Chung nghe tiếng tút tút từ trong điện thoại truyền đến, anh cũng ngắt máy, nhưng nhất thời quên thu lại nụ cười trên môi.

Vì thế, trên chiếc bàn họp cách đó không xa, một tin đồn thất thiệt lặng lẽ nổi lên.

Giám đốc tài chính và phó giám đốc công trình đưa mắt nhìn nhau, một người đang nói: "Nghe chưa, nghe thấy chưa? Nhỏ sáp đó…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!