Chương 44: (Vô Đề)

Nhậm Tư Đồ đến trước cửa nhà mình, lấy chìa khoá ra theo thói quen. Nhưng vừa đút chìa khoá vào quay được nửa vòng thì cánh cửa bổng mở ra từ bên trong, là Tầm Tầm ra ngoài đón cô khi nghe tiếng động ở ngoài cửa. "Mẹ về rồi à?"

Không kịp đợi Nhậm Tư Đồ vào nhà, Tầm Tầm đã báo cáo tình hình với cô: "Chú chân dài đã nấu xong ba món rồi."

Sau đó, trong phòng khách vang lên tiếng Tôn Dao bổ sung thêm: "Một món trong đó đã bị Tầm Tầm ăn hết rồi!"

Tầm Tầm xấu hổ cười hì hì, sau đó quay người chạy về phía phòng khách, đến bên cạnh Tôn Dao. "Đáng ghét, con đã nói là không được mách mẹ mà!"

Cảm giác vui vẻ, ấm áp này khiến cho Nhậm Tư Đồ bất giác cong môi lên nở nụ cười, nhưng khi vô thức đặt tay lên túi xách của mình, cảm nhận được sự tồn tại của cái túi tài liệu sau lớp cặp da thật dày kia thì nụ cười của cô cũng từ từ tắt hẳn. 

Nhậm Tư Đồ đặt túi xách của mình lên tủ đựng đồ gần cửa rồi đi thẳng vào nhà bếp.

Lần này Thời Chung nấu món Trung nên mùi dầu khói trong bếp khá nồng, Nhậm Tư Đồ vừa bước đến gần Thời Chung, liền không nhịn được phải hắt xì một cái, cô vô thức đưa tay lên bịt mũi. Đồng thời lúc này Thời Chung cũng phát hiện ra cô nên vươn tay ra, kéo cô đến bên cạnh, gắp một miếng thịt bò đưa đến trước miệng cô. "Nếm thử xem?"

Nhậm Tư Đồ vừa há miệng ra thì miếng thịt đã được đút vào miệng cô. Thịt vừa mềm vừa thơm, Nhậm Tư Đồ cũng bận nhấm nháp nó nên không nói chuyện. Ăn xong, cô giơ một ngón tay cái lên, có sao nói vậy: "Nếu không quá cay thì sẽ ngon hơn."

"Thế sao? Để anh nếm thử xem."

Nói xong, anh đặt tay ra sau nâng gáy Nhậm Tư Đồ lên, cúi đầu hôn cô.

Thức ăn còn rất nhiều trong nồi anh không chịu nếm mà lại đi nếm thử độ cay còn sót lại trong miệng của cô. Rõ ràng trong nồi còn vang lên tiếng dầu chiên xèo xèo, xung quanh cũng nồng nặc mùi dầu khói nhưng nụ hôn của anh vẫn tuyệt vời như thường ngày.

Nếu không phải đột nhiên có người cắt ngang thì Nhậm Tư Đồ sắp không kìm lòng được mà đáp lại anh…

"Bên ngoài còn có người, xin hai vị chú ý đến hình tượng một chút."

Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của Tôn Dao, Nhậm Tư Đồ giật mình, lập tức lùi ra sau vài bước, suýt nữa làm đổ mấy lọ gia vị đang được đặt trên kệ bếp. May mà Thời Chung nhanh tay lẹ mắt, đưa tay ra bắt lấy cái lọ đang lung lay sắp đổ kia. Anh không hề bối rối mà ngược lại còn hùa vào trêu chọc Nhậm Tư Đồ

- người đã xấu hổ đến đỏ cả mặt. "Dù sao thì đây cũng không phải lần đầu bị cô ấy nhìn thấy, quen dần là được mà."

Nhậm Tư Đồ cũng hết sức bội phục trí nhớ của mình, lập tức nhớ tới cái lần trên đường trở về từ bữa tiệc thường niên của công ty quản lý của Tôn Dao, anh bất ngờ hôn cô, còn Tôn Dao thì uống say bí tỉ, mơ mơ màng màng bò dậy từ băng ghế sau và hỏi: "Hai người đang làm gì vậy…"

Nhưng tình hình lúc đó khác lúc này chứ. Khi ấy Tôn Dao đã say mèm, hoàn toàn không nhìn rõ được điều gì, còn bây giờ, Tôn Dao tỉnh táo đứng sờ sờ ra đấy, cứ giương đôi mắt tò mò thích thú lên, dựa vào khung cửa phòng bếp, khoanh hai tay trước ngực, nhìn bọn họ như đang xem kịch hay.

Nhậm Tư Đồ vội vàng bước tới đẩy cô ra ngoài. "Cậu vào làm gì chứ?"

"Nhậm Tư Đồ, lúc trước cậu đã nói với mình thế nào chứ? Cậu nói rằng trên đời này chỉ có mình là hiểu rõ cậu nhất, chỉ có mình là đối xử tốt với cậu, chỉ có mình là đáng tin hơn bất cứ người đàn ông nào. Nhưng bây giờ có anh ta rồi thì cậu chê mình là kỳ đà cản mũi đúng không? Cậu đúng là không có lương tâm mà!"

Nhậm Tư Đồ lườm cô bạn một cái. Tuy nói là lườm nhưng rõ ràng dáng vẻ như đang cầu xin: Cậu đừng có bới móc mình nữa mà…

Nhậm Tư Đồ càng nhún nhường nhận tội thì Tôn Dao càng trêu ghẹo cô một cách trắng trợn: "Được rồi, mình biết mình là kỳ đà cản mũi, dù sao thì tháng sau mình cũng phải đến phim trường Hoành Điếm quay phim hai tháng…" Tới đây, cô liền tăng âm lượng lên, quay qua nói với Thời Chung đứng bên cạnh: "Hai người phải tranh thủ hai tháng này nha!"

Phù… cuối cùng thì cũng "mời" được Tôn Dao ra ngoài.

Nhậm Tư Đồ trở lại phòng bếp, cô biết bây giờ mình không thể đứng quá gần Thời Chung, nếu không anh lại động tay động chân, cho nên cô chỉ đứng dựa vào tủ lạnh, trò chuyện bâng quơ với anh.

"Anh nghỉ phép tới khi nào?"

"Tuần sau." Tiếp đó, anh lại nói. "Nếu cô Nhậm không nỡ rời xa anh thì anh có thể suy nghĩ tới việc kéo dài thêm vài ngày."

"…" Thật ra cô nhắc đến vấn đề này là muốn khéo léo đề cập tới chuyện tại sao Thẩm Thấm lại chạy tới chỗ anh để thực tập.

Nhậm Tư Đồ nghĩ một chút rồi kiên trì hỏi tiếp: "Ông chủ như anh có thể tuỳ ý cho mình nghỉ phép lâu như vậy, không sợ nhân viên oán thán sao?"

"Anh đi theo đuổi bà chủ của bọn họ, sau này cuộc sống của anh mỹ mãn thì anh sẽ không hà khắc với bọn họ nữa, sao bọn họ lại oán thán cho được?"

Nhậm Tư Đồ chống tay lên trán, hết cách với anh. Đây mới là bộ mặt thật của Thời Chung đúng không nhỉ? Thì ra hình tượng kiệm lời, xa cách tới mức ngạo mạn, lịch sự nhưng giữ khoảng cách của anh chỉ là giả vờ.

Trong lúc Nhậm Tư Đồ đang do dự xem phải hỏi Thời Chung thế nào thì anh đã múc món bò xào ớt ra đĩa. Nhưng anh không bưng nó lên bàn ăn mà gác trên kệ bếp, còn mình thì đi thẳng về phía Nhậm Tư Đồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!