Sau đó, Tôn Dao bị vệ sĩ canh gác bên ngoài của nhà họ Từ nhầm là phóng viên tới đưa tin nên ngăn lại bên ngoài bệnh viện cùng với một đám phóng viên khác. Cuối cùng, Nhậm Tư Đồ dìu Tôn Dao đã hồn bay phách lạc về nhà, lúc ấy miệng Tôn Dao vẫn không ngừng lẩm bẩm: "Mình cứ tưởng rẳng anh ấy nói đùa, không ngờ anh ấy thật sự… thật sự muốn kéo Từ Kính Diên chết chung…"
Sau đó chuyện này bị người ta đồn thành hai anh em họ Từ tranh giành gia sản nên bất hoà, Từ Kính Nam có thể sống sót, Nhậm Tư Đồ không hề nghe Tôn Dao nhắc đến chuyện anh ta kéo Từ Kính Diên chết chung nữa.
Bộ phận quan hệ xã hội của nhà họ Từ đã kiện tờ báo đưa tin anh em Từ Kính Nam tranh giành gia sản nên bất hoà ra toà, cuối cùng thắng kiện. Lâu dần, sự kiện náo động cả thành phố năm đó đã được người dân xem như một sự cố ngoài ý muốn.
Anh Lý nhắc lại chuyện năm đó, Nhậm Tư Đồ đành phải lắng nghe như nghe một tin tức cũ, cố gắng không để chuyện này vào lòng. Khi sắp hết giờ làm, cô gọi điện thoại cho Thời Chung.
Nghe được giọng của anh Thời nhà ta, mọi áp lực dồn nén cả ngày nay dường như tan biến trong thoáng chốc.
"Anh vừa đi đón Tầm Tầm, đang chuẩn bị đi mua thức ăn." Thời Chung nói.
"Anh trở thành ông chủ của gia đình thật rồi à?" Nhậm Tư Đồ không nhịn được cười. "Giám đốc Thời cứ định chạy vặt cho em như thế, không muốn trở về làm việc nữa à?"
Giọng của Thời Chung rất thản nhiên, nhưng những lời nói ra thì lại rất trắng trợn: "Chiếm được thể xác của em, sau đó chiếm được trái tim em, giờ chuẩn bị bắt được dạ dày của em nữa thì em chạy đâu cho thoát khỏi lòng bàn tay anh?"
Nhậm Tư Đồ đang định đấu võ mồm với Thời Chung nhưng nhớ ra có lẽ Tầm Tầm đang ở bên cạnh anh, lỡ như để cho con nít nghe thấy anh nói bậy thì… "Đừng nói nữa, để Tầm Tầm nghe thấy thì không hay đâu."
Nhưng anh suy nghĩ rất chu đáo, chuyện gì cũng có dự tính trước. "Yên tâm đi, nó đang ở trên xe, đeo tai nghe để chơi game trên điện thoại."
Lúc ấy Nhậm Tư Đồ mới yên tâm.
Đã nói với cô là Tầm Tầm không nghe được bọn họ nói chuyện nên anh Thời nói chuyện càng thêm không e dè: "Thường ngày, Giám đốc Thời tôi coi trọng nhất là chuyện hợp tác đôi bên cùng có lợi, cô Nhậm ăn cơm của tôi thì tối nay phải cho tôi ăn lại đấy…"
"…"
"…"
Nhậm Tư Đồ nghẹn cả họng, một lát sau mới thốt được vài chữ: "Đồ lưu manh…"
Nhưng giọng của cô thì lại không hề có chút tức giận, rõ ràng trong sự thẹn thùng vẫn mang theo vẻ tươi cười, cho nên anh Thời ở đầu bên kia yên tâm tiếp nhận danh xưng mới của mình. Anh tươi cười, nói rất chân thành: "Xin cô Nhậm tối nay cho tôi thêm một cơ hội để tôi lưu manh hơn chút nữa."
Nhậm Tư Đồ kết thúc cuộc gọi, đi về phía thang máy. Cửa thang máy phản chiếu gương mặt tươi cười hớn hở của cô. Cô thôi không cười nữa, ấn nút thang máy.
Khi đợi thang máy, cô cảm thấy hơi sốt ruột nên cứ đưa đồng hồ lên nhìn. Đúng lúc này, điện thoại của cô reo lên.
Là Thịnh Gia Ngôn gọi tới.
Có lẽ vì lúc trước Thời Chung luôn giận và chiến tranh lạnh với cô cũng vì Thịnh Gia Ngôn nên bây giờ cô thoáng cảm thấy hơi chột dạ, dù chuyện nghe điện thoại của Thịnh Gia Ngôn vốn chẳng có gì mờ ám.
Do dự một lát, nghe tiếng chuông di động sắp tắt, Nhậm Tư Đồ mới ấn nút nhận điện thoại. "A lô?"
"Em tan ca chưa?" Thịnh Gia Ngôn hỏi cô.
Bọn họ đã quá quen thuộc với cách mở đầu thế này, Nhậm Tư Đồ biết sau đó anh sẽ nói những gì, trên thực tế anh cũng vẫn nói như vậy: "Tối nay ăn cơm với anh nhé."
"…"
"Coi như là chúc mừng anh đi làm trở lại."
"Tưởng Lệnh Thần đồng ý hoà giải rồi à?" Nhậm Tư Đồ biết rõ mà còn cố hỏi, trong lòng thực sự không muốn Thịnh Gia Ngôn biết cô đã làm cho anh những gì, nhất là chuyện này còn liên quan đến Thời Chung.
"Ừ, anh cũng tiếp nhận vụ án cưỡng dâm của Tưởng Lệnh Thần trở lại rồi, lúc nãy vừa bàn chuyện hoà giải với nguyên đơn ở một quán trà gần chỗ em làm. Hôm nay xe em bị giới hạn(*) không được ra đường đúng không? Đúng lúc anh có thể đi đón em."
(*) Để giảm tình trạng tắc nghẽn giao thông, thành phố Bắc Kinh hạn chế xe tư nhân tham gia lưu thông bằng cách cấm các xe ra đường vào một số ngày nhất định dựa theo số cuối của biển số xe.
Lúc này, thang máy vang lên một tiếng "ting" để báo là đã tới nơi. Âm thanh ấy giống như một tiếng cảnh báo gõ vào những sợi dây thần kinh của Nhậm Tư Đồ, khiến cho sự do dự lúc nãy của cô hoàn toàn biến mất. Cô vừa bước ra khỏi thang máy vừa nói: "Thời Chung đang nấu cơm đợi em ở nhà, hay là… để hôm nào khác rủ Tôn Dao, Mạc Nhất Minh, Luật sư Lâm và mấy người bạn của anh cùng đi chúc mừng.
Nhiều người thêm vui vẻ náo nhiệt mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!