Chương 42: (Vô Đề)

Nhưng không đợi cô trả lời, Thời Chung bỗng nhiên bật cười, nâng mặt của cô lên, thưởng cho cô một nụ hôn thật kêu. Khi nhìn vào mắt anh, cô càng có cảm giác trong ấy tràn ngập sự sung sướng như đón tia nắng ấm đầu tiên sau trận tuyết dữ. "Thì ra cũng có lúc mấy chữ "thay lòng đổi dạ" lại dễ nghe đến thế…"

Thì ra khi anh thực sự vui vẻ thì sẽ như thế này. Khoé môi, khoé mắt, mặt mày đều tràn ngập nụ cười. Khi Nhậm Tư Đồ còn đang nhìn ngắm dáng vẻ "lạ lẫm" này của anh thì Thời Chung đã vươn tay ra, bế cô đặt lên bàn.

Cô ngồi trên mặt bàn, vì thế tầm mắt của hai người ngang nhau. Nhậm Tư Đồ nhìn thấy ánh mắt hài lòng của anh, cũng nhìn thấy những thứ phản chiếu trong mắt anh, bao gồm cả dáng vẻ bối rối vì không kịp trở tay của mình…

"Anh không giận nữa à?"

"Anh chưa bao giờ tức giận cả." Không ngờ anh lại phủ nhận những hành động lúc trước của mình. "Em giống như mấy hạt châu trên cái bàn tính vậy, người ta không động vào thì em sẽ không nhúc nhích. Nếu anh không làm mặt lạnh, quyết tâm bức ép em bước về phía trước thì đến năm nào tháng nào em mới có thể thoát khỏi cái vỏ bọc của mình?"

Nhậm Tư Đồ cảm thấy đầu óc mình không theo kịp những gì anh nói.

Cô nhìn anh, không giấu được vẻ kinh ngạc, rồi không nén được mà hỏi lại lần nữa: "Anh… không giận nữa à?"

Thời Chung hôn lên mắt cô, buộc cô phải thu lại ánh nhìn vô cùng kinh ngạc kia. "Anh là loại đàn ông nhỏ mọn như thế sao? Em đã thừa nhận rằng mình yêu anh, nếu em chịu bước một bước thì anh sẽ đi thay em chín mươi chín bước còn lại…"

Nói xong, chiếc hôn dừng trên mắt cô dần trượt xuống, rơi chính xác vào môi cô.

Nhậm Tư Đồ không nén được ngạc nhiên, nghiêng đầu một chút để né tránh. Cô còn nhiều thắc mắc chưa hỏi xong, không thể để anh lấp liếm qua loa như thế được. "Vậy ý của anh là… anh vẫn luôn tính kế với em?"

Bắt đầu từ khi nào vậy?

Từ lúc cô ở lại nhà Thịnh Gia Ngôn xử lý vết thương trên tay của anh ấy, còn anh thì phẫn nộ bỏ đi?

Từ lúc anh cầu hôn cô trên con đường bên ngoài cửa hàng trang sức nhưng thất bại, sau đó ném cô lại trên đường, còn mình thì lái xe đi mất?

Từ lúc anh cố ý để thua Tưởng Lệnh Thần ở phòng tập kiếm đạo để Thịnh Gia Ngôn được rút đơn kiện, khiến cô vì thế mà hết sức áy náy, còn anh thì tuyệt vọng và lặng lẽ cho cô một nụ hôn từ biệt?

Hay là từ khi anh nghe được những tin nhắn thoại mà Tôn Dao gửi đến, anh không chỉ không hồi âm mà còn chạy về quê "chữa trị vết thương lòng", khiến cô sốt ruột như kiến bò trên chảo?

Đôi mắt đang nhìn anh của cô khẽ nheo lại, dần phát ra những tín hiệu đầy nguy hiểm, hiển nhiên là dự báo cho một trận tính sổ đẹp mắt sắp bắt đầu. Thời Chung cảm thấy cần phải nhanh chóng kết thúc đề tài này tại đây. "Anh tính kế với em lúc nào chứ? Rõ ràng là anh đang yêu em…"

Thời cơ tốt thế này làm sao có thể dùng để tính sổ? Ắt hẳn phải làm cho xong chuyện chưa hoàn thành chứ nhỉ…

Lần này Nhậm Tư Đồ có trốn cũng vô ích. Tay của anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, không cho cô đường trốn, giữ chặt góc độ này, khiến anh dễ dàng hôn lên đôi môi cô.

Khi nụ hôn xảo quyệt của Thời Chung sắp dời từ cổ xuống tới ngực Nhậm Tư Đồ, cô vẫn chưa hết giận nên nâng mặt anh lên, không cho anh được toại nguyện. "Em có thể rút lại câu nói vừa rồi được không?"

"Câu nào?" Thời Chung đoán được là cô sẽ nói một câu không hay ho gì nên ngẩng đầu lên, nhướng mày liếc nhìn cô.

"Câu có thai thì kết hôn ấy."

Trong đầu Thời Chung lập tức nảy lên hai chữ: Quả nhiên…

Đương nhiên, đáp án của anh chính là: "Không thể…"

Nhậm Tư Đồ nghĩ, trên đời này chắc chỉ có Thời Chung là "hầu hạ" người ta mà hầu tới nỗi người ta không thể xuống giường được.

Rất mệt, nhưng lại không ngủ được, bởi tinh thần cứ phấn chấn. Khó khăn lắm Nhậm Tư Đồ mới tìm được một tư thế coi như thoải mái, nằm nhoài trên giường chuẩn bị đếm cừu để ngủ thì Thời Chung ở bên cạnh lại vươn cánh tay ra, kéo cô vào lòng mình.

"Anh không buồn ngủ à?" Nhậm Tư Đồ hỏi anh.

"Nghĩ tới một chuyện nên không ngủ được."

"Nghĩ chuyện gì?"

"Anh đang nghĩ…" Thời Chung siết chặt vòng tay đang ôm ngang eo cô. "Xác suất thành công của mỗi lần là bao nhiêu?"

Sáng sớm ngày thứ Hai, bạn nhỏ Nhậm Yến Tầm của chúng ta bị đồng hồ báo thức làm cho tỉnh giấc. Cu cậu tự mình đánh răng, rửa mặt, cởi bộ đồ ngủ in hình Minion ra, mặc từng lớp quần áo dày ấm áp vào người, cái dáng lúc thay quần áo trông cũng hết sức nghiêm túc, chỉ có điều cu cậu không hề phát hiện ra mình đã mặc áo lót ở bên ngoài áo ấm, hai chiếc tất trên chân đều là tất bên trái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!