Chương 41: Chỉ tại em quá xinh đẹp

Chính bản thân Thời Chung cũng cảm thấy hơi ngạc nhiên vì mình còn nhớ con đường nhỏ dẫn về nhà cô năm nào.

Có điều bây giờ hai bên đường đều có ánh đèn đường sáng tỏ.

Nhậm Tư Đồ cũng hơi ngạc nhiên. Năm đó cô lại dám đi về một mình trên con đường nhỏ này, đúng là can đảm thật.

Bất giác, bọn họ đã đi thật lâu. Chỉ băng qua con đường nhỏ trước mặt nữa thôi là có thể nhìn thấy khu nhà cô ở năm nào. Có lẽ vì những chuyện mà anh vừa kể lúc nãy nên cho dù có quay trở lại ngôi nhà ba người từng sống với nhau ấy thì dường như cô cũng không cảm thấy bài xích như trước nữa.

Nhưng khi nhìn con đường nhỏ tĩnh mịch phía trước, Nhậm Tư Đồ không kìm được phải dừng bước.

"Em sao thế?" Thời Chung hỏi cô.

"Em nhớ tới một chuyện không vui thôi." Nhậm Tư Đồ không kìm được, đưa tay lau miệng. "Không sao, đi thôi."

Thời Chung nhìn con đường nhỏ trước mặt, suy nghĩ vài giây rồi kéo cô lại, không cho cô đi: "Hãy quên chuyện đó đi."

Cô không nói gì cả nhưng anh đã đoán ra được ư?

Nhậm Tư Đồ nghi hoặc ngẩng lên nhìn anh, chỉ thấy anh nhích từng bước về phía mình.

Thời Chung từ từ ép cô đến sát chân tường, nhìn vào mắt cô, nói: "Dùng kí ức đẹp hơn để thay vào đó…"

Nhậm Tư Đồ ngẩn ngơ.

Cô còn chưa kịp hiểu những gì anh nói, bởi vì lúc này trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Anh định hôn cô ở đây sao? Ngay chính nơi mà cô từng bị người nào đó bịt mắt lại để cưỡng hôn…

Đúng lúc này, Thời Chung đưa tay che mắt cô lại.

Dường như trái tim Nhậm Tư Đồ lập tức ngừng đập.

Nụ hôn quá đỗi dịu dàng cũng đậu xuống môi cô ngay sau đó.

Nhậm Tư Đồ cảm thấy rất bị động. Cảm giác bị bịt mắt thật kỳ quái.

Nhưng vẫn là nụ hôn hết sức quen thuộc ấy, vẫn là cách hôn mà anh thường dùng. Nhậm Tư Đồ cũng dần thả lỏng người, phối hợp với tư thế cúi đầu của anh, cô ngửa cổ lên, hết sức chuyên chú.

Khắp khoang miệng đều cảm nhận được sự hồi đáp của cô, Thời Chung lặng lẽ thả bàn tay đang che mắt cô ra, hôn cô mạnh mẽ và nồng cháy hơn, nhấm nháp từng chút vị ngọt ngào của cô. Cuối cùng, cho đến khi cô sắp không hít thở được nữa, anh mới lưu luyến kết thúc nụ hôn này.

Nhậm Tư Đồ mở mắt ra, rõ ràng là nhìn vào đôi mắt dịu dàng như hồ nước của anh nhưng cô lại cảm thấy tim mình đập nhanh đến nỗi sắp nhảy vọt ra ngoài.

Sau khi nhìn nhau vài giây, cuối cùng Nhậm Tư Đồ cũng không kìm được phải thốt lên: "Là anh?"

Năm ấy, chỉ cần mỗi khi Nhậm Hiến Bình ở nhà ăn cơm là cô sẽ nhõng nhẽo đòi uống với ông một ly, cho nên cho dù lúc ấy chỉ mới học cấp ba nhưng tửu lượng của cô đã rất khá. Trong bữa tiệc mừng tốt nghiệp sau khi thi đại học xong, dường như trong đám bạn học có mặt ở đó, chỉ có Nhậm Tư Đồ là uống đến cuối cùng mà vẫn không say. Còn cậu bạn lẽ ra được phân công đưa cô về nhà lúc nãy thì đã gục trong toilet để nôn thốc nôn tháo…

"Lúc ấy anh nghe cậu ta đề nghị lát nữa sẽ đưa em về nhà, thế mà em còn đồng ý, cho nên anh liền chuốc say cậu ta."

Đến giờ Thời Chung vẫn còn nhớ người bạn học ấy họ Trình. Trong bữa tiệc hôm đó, vừa uống được hai, ba ly, các bạn nam đã bắt đầu bàn tán xôn xao chuyện lát nữa ai sẽ đưa bạn nữ nào về nhà. Nhắc tới chuyện "ai sẽ đưa Tai To về", tay họ Trình kia bắt đầu nháy mắt ra hiệu với cậu bạn thân của mình...

Chính là hai cái gã đó, từ buổi tổng vệ sinh vào ngày khai giảng năm ba là đã nhìn chằm chằm vào cái người đang chuyên chú lau cửa sổ với ánh mắt đen tối: "Nhìn xem, hôm nay Tai To mặc đồ trắng."

Người còn lại lập tức nổi hứng, nhìn xem màu sắc của chiếc quần lót bên dưới chiếc quần trắng của Nhậm Tư Đồ. "Màu xanh lam?"

"Xanh lá cây nhạt." Họ Trình kia nói như đinh đóng cột.

Bọn họ tranh cãi nhau không xong nên quyết định đánh cuộc. Tay họ Trình lập tức xách một xô nước đầy đi từng bước về phía "mục tiêu". Nhưng khi cậu ta sắp thực hiện được ý đồ thì ai đó bất ngờ xuất hiện, đưa chân ngáng đường cậu ta.

Tay họ Trình ngã nhào một cái thật mạnh, đau đến nỗi phải nhe răng nhăn mặt. Nhưng khi cậu ta đang chuẩn bị bò dậy thì đầu đã bị người ta nhấn vào xô nước mà cậu ta vừa xách đến. Sức lực của bàn tay đang đè đầu nhấn cậu ta vào trong xô nước rất mạnh, cậu ta hoàn toàn không thể giãy ra được, chỉ có thể uống nước đến chết đi sống lại, sau đó ngã nhào ra đất.

Cuối cùng, sức mạnh đang đè đầu cậu ta xuống cũng biến mất, nhưng cậu ta vừa định lồm cồm bò dậy, ngóc đầu lên khỏi xô nước thì sức mạnh kia lại ập tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!