Thấy hàng ngàn dấu chấm hỏi trong mắt Nhậm Tư Đồ, ông chủ nhìn Thời Chung một cái, rồi lại liếc nhìn đứa trẻ trong lòng anh. "Lẽ ra nơi này đã bị phá dỡ từ mấy năm trước kìa. Nói thật, tôi bán hàng cho học sinh cả đời rồi, giờ mà bảo tôi đi tìm chỗ để mở một tiệm khác thì nhất thời tôi không thể chấp nhận được chuyện này. Nhưng cũng may là cuối cùng A Chung đã giành được dự án ấy, sau đó thu xếp ổn thoả nên cái quán nhỏ này của tôi mới có thể giữ được.
Mỗi lần đến đây ăn gì đó cậu ấy đều cố nhét tiền cho tôi nhưng sau đó tôi đã nói thẳng với cậu ấy rằng mấy thứ đồ ăn sáng này đáng giá mấy đồng chứ? Tôi không lấy tiền của cậu ấy cũng là vì muốn mình có thể yên tâm mà tiếp nhận sự trợ giúp quá lớn từ cậu ấy."
Nhậm Tư Đồ không sao ngờ được rằng giữa Thời Chung và ông chủ quán lại có mối quan hệ như vậy.
"Bác không lấy tiền của anh ấy thì ít nhất cũng phải lấy tiền của cháu chứ. Dù sao thì cháu và anh ấy cũng chỉ là…" Thì ra để mở miệng nói mình và bạn trai cũ chỉ là bạn học cũ lại khó khăn đến như vậy. Nhậm Tư Đồ ngập ngừng một lúc mới có thể nói tiếp được: "… Bạn học cũ mà thôi!"
"Hai người cứ gạt tôi thôi!" Những nếp nhăn trên khoé mắt của ông chủ quán nhìn sao mà hạnh phúc và bình yên đến thế. "Có một lần tôi hỏi cậu ấy là thích thức ăn trong quán tôi đến thế sao? Đến nỗi không tiếc phí thật nhiều công sức để giữ nó lại. Dù sao thì nơi này rất gần với trường học, nếu đưa vào khai thác thành khu dân cư thì chắc chắn sẽ kiếm được một khoản lớn.
Tôi nhớ rất rõ khi đó cậu ấy đã nói với tôi thế này, cậu ấy muốn dẫn cô gái mình thích đến đây ăn hoành thánh và sủi cảo nên nơi này… chưa thể phá được."
"…"
"Cho nên, cô gái đầu tiên mà cậu ấy dẫn đến đây ăn sáng sao có thể chỉ là bạn học được?"
"…"
Nhậm Tư Đồ cảm thấy bước chân đang đi về phía cửa tiệm của mình hơi cứng nhắc. Trong đầu cô loé lên rất nhiều thứ, chẳng hạn như chỗ ngồi quen thuộc của cô, chẳng hạn như hoành thánh và sủi cảo, chẳng hạn như một muỗng rưỡi tương ớt…
Đúng rồi, sao anh lại biết khi ăn hoành thánh, cô thích cho thêm một muỗng rưỡi tương ớt chứ?
Nhậm Tư Đồ cảm thấy hình như mình đã hiểu ra mọi chuyện, nhưng lại không dám chắc chắn, giống như có một dự cảm nào đó đang đè nặng trong lòng cô, không thể thoát ra được, cũng không dám mở miệng hỏi.
Lúc này, Thời Chung đang cố gắng né tránh cái miệng đang há ra, khăng khăng đòi cắn cho được ngón tay anh của đứa bé, vừa quay lại thì thấy Nhậm Tư Đồ đang đi về phía mình.
Bà chủ quán không để ý đến sự phản kháng của cậu nhóc, cứ bế nó trở lại. Thằng nhóc vẫn chưa chịu thôi, cứ dang hai tay đòi trở vào lòng Thời Chung. Nhậm Tư Đồ không kìm được bèn gãi gãi lòng bàn tay của cậu nhóc thì nghe Thời Chung nói với mình: "Đi thôi."
Thời Chung dẫn cô rời khỏi cửa tiệm. Nhậm Tư Đồ không kìm được phải quay đầu lại nhìn thì thấy ông chủ quán đang đứng ngoài cửa, luôn đưa mắt nhìn theo họ.
Trong đầu Nhậm Tư Đồ bất giác lại vang lên câu nói khi nãy của ông ấy: "Tôi nhớ rất rõ khi đó cậu ấy đã nói với tôi, cậu ấy muốn dẫn cô gái mình thích đến đây ăn hoành thánh và sủi cảo nên nơi này… chưa thể phá được…"
Ông chủ quán và Thời Chung, thoạt nhìn thì quan hệ đạm bạc như nước nhưng trên thực tế có lẽ chính là những người bạn vong niên sâu sắc. cho nên khi ông chủ quán thấy Thời Chung dẫn cô đến đây, thậm chí nhìn bóng anh và cô cùng rời khỏi nơi này thì đều vui mừng giống như là nhìn thấy đứa con phiêu bạt nhiều năm của mình cuối cùng cũng tìm được một chốn dừng chân.
Chốn dừng chân… Nhưng Nhậm Tư Đồ từng tin chắc rằng trong xã hội hiện đại này, lòng người dễ dàng thay đổi, không ai có thể trở thành chốn dừng chân mãi mãi của ai cả.
Nhậm Tư Đồ mỉm cười gật đầu với ông chủ, coi như là lời tạm biệt. Khi quay đầu lại, cô không khỏi nhìn chàng trai bên cạnh mình vài lần.
Nhậm Tư Đồ không biết anh sẽ dẫn mình đi đâu nữa. Chỉ một cửa tiệm bán đồ ăn sáng trước kia thôi mà đã khiến cô ngạc nhiên như thế nên cô càng cảm thấy hiếu kỳ, không biết bên dưới vẻ mặt không cảm xúc kia của anh còn ẩn chứa những gì mà người ta chưa biết tới.
Và những chuyện được ẩn chứa ấy, có bao nhiêu chuyện liên quan tới cô?
Trong cửa tiệm bán đồ ăn sáng ấy, anh gọi hoành thánh và sủi cảo mà cô thích ăn nhất, còn biết cô thích cho thêm một muỗng rưỡi tương ớt.
Trong cửa hàng văn phòng phẩm, anh thuần thục gắp lấy những con búp bê trong chiếc máy gắp thú nhồi bông đã cũ kĩ. Nhớ năm đó khi máy gắp thú nhồi bông đang thịnh hành, mỗi ngày Nhậm Tư Đồ đều mang tiền đến đây để "cống nạp" cho cái máy gắp thú trong cửa hàng văn phòng phẩm này. Nhưng mãi cho đến khi tốt nghiệp cấp ba, cô vẫn không thể gắp được con búp bê nào từ trong đó.
Còn người đàn ông trước mặt cô lúc này, hễ nhét một đồng vào là có thể gắp được ra một con búp bê, cuối cùng dưới ánh mắt hơi bất mãn của bà chủ, anh nhét hết sáu con búp bê vào lòng Nhậm Tư Đồ rồi đút hai tay vào túi quần, nghênh ngang bước ra.
Khi đi ngang qua cửa hàng truyện tranh, Nhậm Tư Đồ ngửi được mùi hương hết sức đặc trưng của sách cũ nên bất giác không kìm lòng được mà dừng chân lại. Cô nhìn Thời Chung, chủ động đề nghị: "Vào trong này xem thử đi."
Năm cuối cấp ba, bận rộn với việc học là thế mà cô vẫn thường đến đây thuê những bộ truyện tranh dành cho thiếu nữ rồi lén mang về nhà đọc. Chính Nhậm Tư Đồ cũng không biết tại sao năm đó mình lại rảnh đến thế, thậm chí còn mua giấy than về để vẽ lại những bức vẽ mà mình thích nhất trong đó. Khi ấy, quả thật không có thú tiêu khiển nào tốt hơn. Bởi vì thuê nhiều truyện quá nên bà chủ còn ưu đãi đặc biệt cho cô, không gia hạn thời gian trả truyện tranh.
Thi xong đại học, sau khi trả hết một đống truyện tranh, cô mới phát hiện những bức vẽ vẫn còn kẹp trong đó. Khi ấy, cô luôn nghĩ hôm nào có thời gian, sẽ đến cửa hàng truyện tranh, lấy những bức vẽ đó về. Nhưng không ngờ cô còn chưa kịp có thời gian để đi thì một trận hoả hoạn lớn đã làm thay đổi mọi thứ…
Nhậm Tư Đồ đứng trước giá sách, dưới đầu ngón tay của cô toàn là những bộ truyện cô chưa từng nghe tên bao giờ. Cũng phải, đã bao nhiêu năm trôi qua, bây giờ làm sao tìm được những bộ truyện của năm ấy nữa?
Kết cấu của cửa hàng truyện tranh này hơi nhỏ nên người có thân hình cao lớn như Thời Chung mà len lỏi vào thì không gian nhất thời trở nên càng nhỏ hẹp. Ngay cả bà chủ đang ngồi trước quầy tính tiền để xem phim Hàn Quốc cũng phải ngẩng đầu lên nhìn chàng trai trẻ này một lúc… Quần áo thì rất đơn giản, thoải mái nhưng cái đồng hồ đeo tay kia nhìn có vẻ đắt tiền, tóm lại là không giống người tới đây để thuê truyện.
Ánh mắt của bà chủ cũng tự nhiên lướt sang cô gái bên cạnh anh…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!