Chương 4: (Vô Đề)

Chị Chu

- người trước kia luôn xuất hiên trước mặt mọi người với dáng vẻ lôi thôi lếch thếch

- chính là người đầu tiên được cô hẹn gặp vào sáng hôm nay. Chị Chu vừa bước vào phòng làm việc, Nhậm Tư Đồ liền phát hiện chị ấy đã thay đổi hẳn từ đầu đến chân.

Có lẽ hôm nay chị ấy chú trọng đến cách ăn mặc, còn trang điểm nhẹ nên trông có vẻ tươi trẻ hơn rất nhiều.

Khi đối mặt với bệnh nhân, Nhậm Tư Đồ nhất định phải luôn mỉm cười. Cô cũng không thể biểu hiện cảm xúc thực sự của mình quá rõ ràng. Nhưng lúc này, nụ cười của Nhậm Tư Đồ là xuất phát từ tận đáy lòng, thật lòng cảm thấy vui mừng cho chị Chu. "Xem ra Hội các bà mẹ có ảnh hưởng rất tốt đối với chị."

Hội các bà mẹ là một tổ chức liên kết của các trung tâm giáo dục sớm cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ. Họ tổ chức những buổi tiệc trà vào thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu hàng tuần để các bà mẹ chia sẻ, tâm sự với nhau những kinh nghiệm nuôi dạy trẻ mà mình tâm đắc nhất. Chị Chu gia nhập hội này là do Mạc Nhất Minh nhờ bạn giới thiệu.

Từ khi chị Chu định tạt axit khiến suýt nữa là gây ra án hình sự đến nay ước chừng được một tuần rưỡi. Nhậm Tư Đồ ước tính chị ấy chỉ mới tham gia Hội các bà mẹ có năm lần họp nhưng thực tế cho thấy tâm trạng của chị ấy đã khác hẳn so với trước kia.

Chị Chu lấy từ trong túi xách ra một quyển nhật ký có dán ảnh còn mới tinh, đưa cho Nhậm Tư Đồ xem. "Bác sĩ Nhậm, chẳng phải trước kia cô đề nghị tôi nên viết một cuốn nhật ký trưởng thành cho con gái sao? Nhưng lúc ấy trong đầu tôi chỉ toàn nghĩ đến việc bố của nó đã đối xử tàn nhẫn với mình như thế nào nên không thể bình tĩnh mà viết nhật ký được. Mấy hôm trước, lần đầu tiên tôi thấy con gái cười với mình. Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên bừng tỉnh.

Vì một người đàn ông mà đi tìm cái chết thì thật không đáng…"

Nhậm Tư Đồ lật quyển nhật ký hình ảnh ra xem, thấy trang đầu tiên có dán một bức ảnh đứa bé đang há miệng, để lộ ra hàng lợi non nớt, cười híp cả mắt.

Nhìn nụ cười của đứa trẻ, Nhậm Tư Đồ cũng cảm thấy tươi tỉnh hơn. Nhưng sau khi cuộc hẹn tư vấn ngắn ngủi này kết thúc, những cảm xúc tiêu cực của người đến tư vấn tiếp theo đã khiến không khí văn phòng vừa ấm áp hơn một chút lại trở nên lạnh lẽo.

Đó là một người đàn ông trẻ hơi gầy gò, họ Lý. Đây là lần tư vấn thứ hai của anh ta.

Chứng ưa sạch sẽ là một loại bệnh thường gặp, nhưng anh chàng họ Lý này hoàn toàn trái ngược, chỉ khi ở trong một môi trường dơ bẩn và lộn xộn thì anh ta mới có thể giảm bớt sự căng thẳng. Đây là một bệnh nhân tương đối đặc biệt.

Không chỉ như thế, anh chàng họ Lý còn có triệu chứng ngại giao tiếp ở mức độ nhẹ. Lẽ ra ca của anh ta được giao cho Mạc Nhất Minh

- người chuyên điều trị các hành vi tâm lý

- nhưng đáng tiếc, lịch hẹn tư vấn của Mạc Nhất Minh đã dài dằng dặc đến tận năm sau nên đành chuyển bệnh nhân này sang cho Nhậm Tư Đồ tiếp nhận.

Giống hệt như lần đầu tiên đến phòng làm việc của Nhậm Tư Đồ, lần này vừa đến, anh Lý đã căng thẳng nói với cô: "Kéo… kéo rèm cửa sổ lại…"

Mãi đến khi Nhậm Tư Đồ kéo xong rèm cửa sổ theo như lời anh ta nói thì anh ta mới chịu ngồi xuống trò chuyện với cô. Trong suốt quá trình tư vấn, anh Lý giống như trước, lần nữa kể lại chuyện bạn gái trước kia của mình có chứng ưa sạch sẽ khủng khiếp tới mức nào. Lúc đầu chỉ dừng lại ở mức độ dùng cồn lau sạch tay của anh ta trước khi cho anh ta nắm tay cô ta, dần dần đến chuyện trước và sau khi quan hệ đều bắt anh ta tắm rửa bằng những dung dịch có chứa thành phần khử trùng ở một tỷ lệ nhất định.

Bởi thế cho nên sau khi chia tay với cô bạn gái này, anh ta vừa nhìn thấy những vật dụng tắm rửa, hay ngửi thấy mùi thuốc khử trùng là liền mất tự chủ, cuối cùng dẫn đến tình trạng như ngày hôm nay. Lần cuối cùng anh ta tắm rửa đã cách đây hơn một tháng. Vừa nhìn là biết bộ quần áo trên người anh ta lâu rồi không được giặt nên cả phòng làm việc của Nhậm Tư Đồ dần tràn ngập mùi chua chua. Chuyện này vào mùa đông thì còn có thể ráng chịu được chứ nếu mà mùa hè thì… Nhậm Tư Đồ không cần nghĩ cũng biết cái mùi này khó ngửi tới cỡ nào.

Nhậm Tư Đồ quyết định trước mắt nên áp dụng phương pháp giải mẫn cảm hệ thống(*) cùng phương pháp định hình hành vi(**). Nhưng rõ ràng là anh Lý hoàn toàn không định phối hợp với cô, chỉ liên tục hỏi: "Hết thời gian chưa? Đến giờ chưa? Tôi không thể chịu nổi nơi này, tôi phải đi ngay…"

(*) Phương pháp giải mẫn cảm hệ thống (systematic desensitization): Nguyên lý của phương pháp này là cho bệnh nhân từ từ tiếp xúc với nhân tố kích thích gây ra chứng sợ hãi của mình trong trạng thái thoải mái. Ban đầu tiếp cận ở mức ít nhất với các khía cạnh của nhân tố gây sợ, rồi dần dần tiếp xúc nhiều hơn và ngày càng gần hơn nữa. Khi các hậu quả sợ hãi do việc tiếp cận với vật hay tình huống gây sợ hãi biến mất thì các ám ảnh sợ hãi đã bị trừ hẳn.

(**) Phương pháp định hình hành vi (behavior shaping) là phương pháp ứng dụng dựa trên nguyên lý phản xạ có điều kiện để hình thành thói quen cho một người hoặc động vật.

Thời gian trị liệu vừa kết thúc, anh Lý liền xô cửa xông ra ngoài. Đến gần tối, lúc tan ca, trước khi rời khỏi văn phòng, Nhậm Tư Đồ còn nghe cô phụ trách quét dọn phàn nàn: "Mùi gì mà hôi dữ vậy trời? Thùng rác ở chỗ nào bị đổ ra hay sao?"

Nhậm Tư Đồ nghe cô nhân viên vệ sinh nói như thế nên sau khi vào thang máy, không kìm được phải ngửi mùi trên người mình xem. Cô không có thói quen mang nước hoa theo bên mình nên định mau chóng về nhà để tắm rửa thay quần áo. Đúng lúc này, chuông điện thoại của cô lại vang lên.

Là Thịnh Gia Ngôn.

"Hôm nay em có lái xe đi làm không?"

Tự nhiên anh hỏi câu này nên trong lúc nhất thời, Nhậm Tư Đồ không lên tiếng, cũng không vội trả lời ngay mà nghe anh nói tiếp: "Anh vừa xong công việc ở một nơi rất gần văn phòng của em. Anh không lái xe nên em cho anh quá giang một đoạn đường đi, như thế đợi lát nữa đón Tầm Tầm tan học là có thể cùng nhau ăn cơm."

Không biết tại sao, chỉ cần nghe thấy giọng nói đầy sức hút của Thịnh Gia Ngôn là Nhậm Tư Đồ lại cảm thấy tâm trạng của mình vui vẻ hẳn lên, mặc dù anh chỉ nói những câu rất bình thường. Thang máy xuống tới bãi đậu xe ngầm, Nhậm Tư Đồ không hề phát hiện ra bước chân của mình cũng vô thức trở nên nhanh hơn. Cô mau chóng tìm được xe của mình, vừa luồn lách ra khỏi bãi đậu xe, liền nhìn thấy Thịnh Gia Ngôn đang xách cặp giấy tờ, đứng đợi bên ngoài toà nhà văn phòng làm việc của cô.

Chờ anh lên xe, Nhậm Tư Đồ chạy thẳng tới trường học của Tầm Tầm.

Giờ tan tầm vào chiều thứ Sáu lúc nào cũng đông đúc và tắc nghẽn. Nhậm Tư Đồ cứ lái được một đoạn lại phải dừng một lúc. Cô câu được câu mất, chuyện trò với Thịnh Gia Ngôn: "Gần đây anh sao thế, suốt ngày cứ tìm Tầm Tầm chơi đùa, lẽ nào không phải hẹn hò sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!