Khi Nhậm Tư Đồ xuống dưới lầu thì xe đã đợi cô ở đấy. Sau khi lên xe, "anh tài xế" vẫn không chịu nói chuyện với cô mà chỉ im lặng nhấn ga, lái xe rời khỏi đó.
Nhậm Tư Đồ cứ tưởng anh sẽ dẫn mình đến một nhà hàng ở gần đó, không ngờ xe càng chạy càng xa, mãi hơn nửa tiếng đồng hồ sau mới dừng lại.
Nhậm Tư Đồ đâu có lòng dạ nào mà ăn uống, cô tháo dây an toàn, xuống xe, đưa mắt nhìn thì mới phát hiện trước mắt mình không phải là nhà hàng. Rõ ràng đây là cổng trường học, còn là ngôi trường cũ của bọn họ.
Có điều bây giờ cổng trường trông hoành tráng hơn năm xưa nhiều. Trên cái bệ bằng đá cẩm thạch là tấm bảng được dát những chữ vàng rồng bay phượng múa. Thứ bắt mắt nhất chính là hàng cột cờ thẳng tắp, cờ xí tung bay phấp phới.
Nhậm Tư Đồ không dám chắc lắm. "Mới sáng sớm đã dẫn em đến thăm trường à?"
Thật ra bây giờ đã hơn tám giờ rồi, hoàn toàn không phải là sáng sớm. Nhưng hôm nay là Chủ nhật, trường học khá vắng vẻ và yên tĩnh. Nếu có thì chắc cũng chỉ có đám học sinh năm thứ ba đáng thương là phải đi học. Hơn nữa hiện nay đang là mùa lạnh nên ngôi trường càng có vẻ im ắng như vào lúc sáng sớm.
"Cổng sau có một cửa tiệm bán đồ ăn sáng, chúng ta băng qua trường để đi thì nhanh hơn."
Cổng sau… Nhậm Tư Đồ vẫn nhớ nơi đó có một con đường nhỏ bán đồ ăn vặt tự phát của các tiểu thương. Không ít cửa hàng trang sức nhỏ và cửa hàng truyện tranh cũng chen lẫn trong ấy. Trường của bọn họ vốn là trường cấp hai chung cấp ba, những thứ mà bọn thanh thiếu niên thích thì con đường ở cổng sau đều có bán. Năm đó, trước khi tốt nghiệp, bọn họ nghe nói để đảm bảo số học sinh được lên lớp, trường học còn cố ý chỉnh đốn lại cái nơi ăn uống chơi bời đó, hoặc là sẽ bán cho các công ty để xây nhà ở.
Bây giờ Thời Chung nói thế, xem ra những cửa hàng nhỏ ấy vẫn còn kiên cường tồn tại cho đến ngày nay.
Trong phòng trực của bảo vệ cạnh cổng trường, người bảo vệ vẫn đang ngủ gà ngủ gật. Hai người lặng lẽ đi vào trường. Đã lâu lắm rồi không trở lại thăm trường nhưng Nhậm Tư Đồ phát hiện những ký ức về ngôi trường này không hề bị xoá nhoà. Gần như chỉ vừa đưa mắt nhìn là cô có thể thấy được hai toà nhà được xây sau khi mình tốt nghiệp. Con đường dốc nối từ sân bóng rổ tới phòng học bây giờ đã trở thành những bậc thang nằm ngay ngắn thẳng hàng.
Nhưng con đường nối với cổng sau thì vẫn như cũ, hơi chật hẹp khó đi. Vừa bước ra khỏi cổng sau, bên cạnh chính là khu nhà cũ kĩ dành cho cán bộ nhân viên trong trường, lối đi vẫn cứ chật hẹp như cũ. Nhậm Tư Đồ dễ dàng nhìn thấy bên kia có một ông lão vóc người nhỏ thó đang dắt một chú chó Samoyed trắng tinh, béo múp, từ trong khu nhà cũ kĩ bước ra.
Nhậm Tư Đồ thầm than thở một câu: "Đâu phải ông đang dắt chó, rõ ràng là bị chó dắt đi."
Nhưng khi nhìn rõ diện mạo của ông lão kia, Nhậm Tư Đồ không khỏi ngây người. Cô không ngờ sẽ gặp lại giáo viên tiếng Anh của mình tại đây…
"Thầy Lục?"
Thời Chung vốn đi trước cô một bước, nghe thấy thế thì lập tức dừng bước, quay đầu lại nhìn theo phản xạ. Chỉ nhìn ông lão kia một cái thôi mà suýt nữa Thời Chung không kìm được, phải chống tay lên trán trong sự bất đắc dĩ.
Thầy Lục đứng nguyên tại chỗ nhìn Nhậm Tư Đồ một hồi, dường như sau đó mới nhận ra cô rồi dùng sức kéo lấy dây xích chó, đi về phía bọn họ. Nhậm Tư Đồ thấy thầy giáo đi lại khó khăn như thế thì lập tức bước tới trước để đón. Nhưng vừa đi được vài bước, quay lại thì phát hiện Thời Chung vẫn đang đứng đó không chịu nhúc nhích, Nhậm Tư Đồ không nhịn được cười.
Năm đó thầy Lục chính là khắc tinh của những học sinh học kém môn tiếng Anh. Cái anh chàng Thời Chung nãy giờ vẫn đang vênh váo kia giờ cũng biết sợ rồi sao?
Nhậm Tư Đồ cố nín cười, quay lại nắm lấy cánh tay của Thời Chung, cố ý kéo anh cùng đi về phía thầy Lục.
Khi thầy Lục dạy tới khoá của bọn họ thì tuổi tác cũng đã cao, mái tóc hoa râm của thầy trước kia bây giờ cũng đã bạc phơ. Thầy về hưu lâu rồi nhưng khí chất thì vẫn không thuyên giảm.
Dù sao Nhậm Tư Đồ cũng là học sinh phụ trách bộ môn tiếng Anh năm đó nên ít nhiều cũng tìm được chút vinh dự khi đứng trước mặt thầy. Nhưng Thời Chung thì khác, anh cứ lúng túng đứng bên cạnh cô, nghe thầy Lục khen ngợi cô học trò xuất sắc nhất của mình năm xưa.
Nghe cô nói bọn họ cố tình đi một chuyến tới trường để ăn sáng, ánh mắt của thầy Lục trở nên sâu xa. "Đừng nói bây giờ hai đứa các em là…"
Khi nói câu này, ánh mắt thầy Lục nhìn Nhậm Tư Đồ có chứa thêm phần tiếc nuối, khiến Thời Chung không thể không bật cười…
Học sinh xuất sắc nhất năm đó… Thằng nhóc xấu xa, dốt Anh văn có tiếng năm đó… Hoa lài… và… bãi cứt trâu…
Thầy Lục còn phải dắt chó đi dạo nên Nhậm Tư Đồ liền chào thầy, lấy từ trong túi xách ra một tấm danh thiếp, đưa cho thầy bằng hai tay. Thấy Thời Chung vẫn không chịu nhúc nhích, Nhậm Tư Đồ âm thầm dùng khuỷu tay chọc vào người anh.
Lúc ấy Thời Chung mới lấy danh thiếp trong ví da ra.
Thầy Lục vui vẻ nhìn tấm danh thiếp của Nhậm Tư Đồ, không ngừng khen ngợi: "Công việc rất tốt!"
Khi nhận lấy tấm danh thiếp của Thời Chung thì thầy bỏ qua chức vụ và tên công ty mà lập tức đọc phần phụ lục bằng tiếng Anh trên đó, tăm tia vì bệnh nghề nghiệp rồi nhíu mày. "Tên tiếng Anh của em… cũng thật là sát nghĩa."
Nhậm Tư Đồ cúi đầu nhìn qua một chút.
Thấy cái tên tiếng Anh: Clock viết rõ ràng trên tấm danh thiếp, Nhậm Tư Đồ lập tức hiểu ra tại sao thầy Lục lại nhíu mày. Cô không khỏi liếc nhìn Thời Chung một cái.
Theo lời của thầy Lục, anh cũng đang nhìn lại tấm danh thiếp của mình. Bởi vì anh cúi đầu nên Nhậm Tư Đồ chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt góc cạnh của anh chứ không nhìn thấy vẻ mặt của anh. Nhưng vẻ mặt thầy Lục thì cô thấy rất rõ… Đó là cảm giác bất lực: quả nhiên học sinh có thành tích tiếng Anh không tốt thì ngay cả cái tên tiếng Anh cũng không thể đặt cho hay được…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!